Có Thể Tha Cho Nữ Chính Gốc Một Con Đường Sống Không?

Chương 13

Trước Sau

break

Thân thể Tiên Dao vô thức căng lên, tuy không đáp lại, nhưng cũng không phản đối.

Thanh niên hơi ngập ngừng một chút, rồi lại gọi: “Dao Dao.”

Tiên Dao lập tức thả lỏng gân cốt, mơ hồ như nghe thấy tiếng mẫu thân gọi mình.

Trên đời này có rất nhiều người biết Tiên Dao, nhưng người gọi nàng là “Dao Dao” thì chỉ có mẫu thân.

Tiên Dao khó nhọc mở miệng, khẽ hỏi: “Còn huynh?”

Xem như chấp nhận cách xưng hô ấy, đồng thời cũng muốn biết y tên gì.

“Huynh đã cứu ta.” Nàng nói từng chữ khó khăn, nhưng có vài lời bắt buộc phải nói: “Cảm... Ơn...”

Nàng giống như một người mới học nói, lời lẽ vụng về, từng chữ từng chữ chậm rãi: “Ta... Sẽ báo đáp huynh.”

Bên cạnh im lặng một thoáng, rồi lại vang lên giọng nói ôn hòa của thanh niên: “Trước tiên hãy dưỡng thương cho tốt rồi hẵng nghĩ tới chuyện báo đáp.”

“Còn ta tên gì...” Dường như y e ngại điều gì đó, cuối cùng chỉ nói: “Ta họ Thẩm.”

Tiên Dao khựng lại một lúc, rất lâu sau mới đủ sức khẽ gọi một tiếng: “... Thẩm tiên sinh.”

Thẩm tiên sinh khẽ bật cười, một lúc sau mới đáp: “Nhắm mắt lại ngủ thêm một lát đi, ngủ dậy sẽ không còn đau nữa.”

Tựa như hóa thân thành mẫu thân nàng, Thẩm tiên sinh vẫn luôn ngồi bên giường. Tiên Dao có thể cảm nhận được y thỉnh thoảng truyền linh lực vào cơ thể nàng, giúp nàng xoa dịu cơn đau bỏng da thịt. Nàng không dám tưởng tượng nếu không có y làm vậy, chỉ dựa vào bản thân thì nàng còn có thể chống đỡ được bao lâu trước thứ lửa thiêu tận xương tủy này.

Giọng nói của y dường như mang theo phép thuật, dù Tiên Dao không muốn ngủ, cuối cùng vẫn dần rơi vào mê man.

Sau khi chắc chắn nàng đã thở đều và chìm vào giấc ngủ, thanh niên ngồi bên cạnh mới chậm rãi đứng dậy.

Y bước đến bên cửa sổ, đẩy cửa ra, đứng đó rất lâu, nghĩ xem người mình vừa cứu rốt cuộc là ai.

Địa uyên hỏa là thứ mà trong nguyên tác mọi người đều tranh đoạt, lần đầu xuất hiện chính là lúc nữ chính nguyên tác chết đi.

Y thật sự không quen đọc mấy thể loại tiểu thuyết này, lần đó cũng chỉ lật xem sơ qua để hiểu vì sao em gái sắp thi đại học lại mê mẩn đến vậy, không ngờ đọc xong thì ngày hôm sau đã xuyên vào sách.

Đúng vậy, xuyên sách.

Y là người xuyên vào trong truyện, mà còn không thể xem là hồn xuyên hoàn toàn.

Thẩm Kính Trần, giáo sư vật lý, cựu sinh viên xuất sắc của Viện Công nghệ Massachusetts (MIT) Hoa Kỳ.

Vì muốn giúp em gái nâng cao thành tích, thi đỗ vào ngôi trường mong ước, Thẩm Kính Trần đặc biệt xin nghỉ phép, quay về nước dạy kèm cho em gái.

Rồi y phát hiện thành tích của em gái bất ổn là vì mải mê đọc tiểu thuyết.

Thẩm Kính Trần tịch thu cuốn sách của em gái, tò mò mở ra xem thử, ai ngờ cuốn tiểu thuyết đó không chỉ hại em gái, mà còn kéo cả y xuống nước.

Khi xuyên vào, thân thể của y vẫn còn ở thế giới thực, nhưng linh hồn lại nhập vào thân xác Ma quân phản diện lớn nhất trong truyện.

Chắc chỉ vì họ trùng tên?

Trong nguyên tác, Ma quân từng thất bại dưới tay sư tổ Thục Sơn Sở Thiên Độ, vừa thất vọng vừa phát điên, phần lớn thời gian đều thần trí bất ổn, tâm cảnh và tu vi đều rất không ổn định.

Thẩm Kính Trần đã phải đấu tranh với linh hồn của hắn ta một thời gian dài, cuối cùng là y giành phần thắng.

Thế nhưng Thẩm Kính Trần chẳng hề muốn giữ lại thân thể của tên này, y tìm mọi cách để xác định được vị trí thân thể thật sự của mình, dung hợp hồn và xác, rồi dứt khoát từ bỏ cái vỏ bọc kia. Sau đó y phát hiện ra một chuyện, hai người bọn họ không chỉ trùng tên mà còn giống hệt nhau về diện mạo.

... Ừm, đúng là sỉ nhục y rồi.

Xét thấy nơi này là giới tu tiên, phàm nhân không có tu vi chỉ là cá nằm trên thớt, mà y lại là người theo chủ nghĩa vô thần, còn là học giả ngành vật lý, Thẩm Kính Trần bắt đầu cuộc sống tu tiên dưới góc nhìn khoa học của mình.

Mọi chuyện diễn ra vô cùng thuận lợi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương