Có Thể Tha Cho Nữ Chính Gốc Một Con Đường Sống Không?

Chương 12

Trước Sau

break

Biết được toàn thân đều bị băng bó, Tiên Dao cũng không còn phí công giãy dụa. Không thể nhìn, không thể động, nàng đành phải dựa vào thính giác và cảm giác nhạy bén. Nếu còn thần thức thì có thể vận dụng, chỉ là thức hải nàng đã vỡ vụn, chỉ cần động đến là đau thấu tim gan, chẳng dám tùy tiện dùng đến.

Nàng hít một hơi thật sâu, bên dưới cánh tay bị bọc lại vang lên tiếng vải áo bị kéo ra, Tiên Dao chợt nhận ra có người đang ngồi sát bên cạnh nàng, rất gần, rất gần.

Người này đã cứu nàng, lại còn giúp nàng xử lý vết thương toàn thân.

Đúng vậy, là toàn thân.

Tiên Dao đột nhiên cứng người, rất nhanh lại thả lỏng.

Với dáng vẻ bây giờ của nàng, cho dù trần truồng toàn thân cũng chỉ khiến người ta khiếp đảm, không dọa người bỏ chạy là may rồi, còn kiêng kỵ điều gì nữa chứ.

Hiển nhiên người bên cạnh đã nhận ra biến hóa cảm xúc của nàng, giọng nói dịu dàng trấn an: “Ta đoán ngươi cũng không muốn để quá nhiều người nhìn thấy bộ dạng hiện giờ của mình, nên không để người khác động tay, là ta tự mình băng bó cho ngươi.”

“Nếu ngươi thấy khó chịu...”

Y còn chưa nói hết câu, Tiên Dao đã cố gắng mở miệng, giọng khàn đặc khó nghe: “Ta không để ý.”

Chỉ bốn chữ ngắn ngủi ấy thôi cũng khiến cổ họng nàng đau rát, thở dốc từng hồi.

Tiên Dao nghe thấy một tiếng thở dài, rất nhanh sau đó, cổ họng nóng rát của nàng không còn đau nữa. Có một bàn tay thon dài, mang theo hơi lạnh, nhẹ nhàng xoa lên cổ nàng. Cảm giác đó vô cùng kỳ diệu, rõ ràng là mệnh môn bị người nắm giữ, vậy mà nàng lại không hề sợ hãi, chẳng có chút đề phòng hay cảnh giác, cứ thế để mặc đối phương chạm vào, day nhẹ. Trong lòng nàng thậm chí còn dâng lên một cảm xúc nghẹn ngào khó tả.

Tựa như một đứa trẻ được vỗ về an ủi.

Cảm giác này không dễ chịu chút nào, khiến viền mắt Tiên Dao ươn ướt, dù bị che bởi lớp băng lụa, người bên cạnh vẫn nhận ra nàng đang khóc.

“Vẫn còn đau lắm sao?”

Y chỉ nghĩ nàng khóc vì đau.

“Cố chịu một chút, ngươi bị địa uyên hỏa thiêu đốt, có thể sống sót đã là kỳ tích. Cho dù là ta, cũng không thể khiến ngươi lập tức hồi phục. Nhưng đừng lo, nhiều nhất nửa ngày, mọi cơn đau sẽ dịu đi.”

Địa uyên hỏa.

Nghe đến cái tên này, Tiên Dao đã xác nhận được bản thân vẫn đang ở thế giới cũ.

Đúng như ân nhân cứu mạng nàng nói, địa uyên hỏa có thể thiêu rụi vạn vật, cho dù là một tu sĩ đại năng đang độ kiếp mà rơi vào cũng khó có cơ hội sống sót, huống hồ gì nàng chỉ là một Kim Đan nhỏ bé.

Nàng đã chết trong hỏa diễm địa uyên, tất cả mọi người đều biết nàng sẽ không trở lại nữa. Thục Sơn đã mất đi một người như nàng, không thể vì nàng mà hy sinh thêm một sư muội xuất sắc khác, thế nên Bạch Tuyết Tích chỉ bị nhốt cấm túc nửa tháng, sau đó nhanh chóng trở về cuộc sống như trước.

Không còn nàng ngáng đường, những ngày tháng của Bạch Tuyết Tích càng như diều gặp gió, danh tiếng còn vượt xa trước kia.

Một cái giá nửa tháng cấm túc, đổi lấy một mạng của Tiên Dao.

Nếu như một người như nàng cũng được coi là nữ chính, thì đúng là nực cười.

Nàng hơi đắm chìm trong tình tiết của cuốn sách, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh Bạch Tuyết Tích vang danh lập thế, mẫu thân nàng bị hành hạ đến chết. Nỗi bi thương trong ngực dâng lên đến tột cùng, khi tâm phòng sắp sụp đổ hoàn toàn, thì một lần nữa nàng lại nghe thấy giọng nói thanh nhuận dễ nghe kia.

“Ngươi tên là gì?”

Y đang hỏi tên nàng.

Tiên Dao ngẩn người trong thoáng chốc.

“Nếu không muốn nói cả tên đầy đủ, chỉ cần nói một chữ cũng được, ta cũng cần có cách để xưng hô với ngươi.”

Tiên Dao dần lấy lại thần trí, bình tĩnh hơn, nàng điều chỉnh hơi thở, dùng chất giọng khàn khàn như cào qua cái chiêng cất lời: “Dao.”

“Dao?”

Quả thật nàng chỉ nói một chữ.

Thanh niên mang hương hoa hạnh lặp lại chữ ấy một lần nữa, rồi nhẹ nhàng thử gọi: “A Dao?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương