Có Thể Tha Cho Nữ Chính Gốc Một Con Đường Sống Không?

Chương 15

Trước Sau

break

Nàng bị thiêu rất nặng, có chỗ sâu đến mức lộ cả xương, thậm chí xương cũng bị đốt đến cháy đen, thế mà vẫn có thể sống sót, ý chí cầu sinh quả thật rất mạnh mẽ.

Thẩm Kính Trần không hề có chút ghét bỏ hay sợ hãi trước thân thể bị trọng thương ấy, cũng không có chút tà niệm hay mập mờ nào, chỉ có lòng tôn trọng và khâm phục đối với sinh mệnh.

Y cụp mắt xuống, cố gắng dừng ánh nhìn ở đôi môi nàng mà không phóng tầm mắt đi nơi khác. Khi khoảng cách đủ gần, cuối cùng y nghe rõ được nàng đang lẩm bẩm điều gì.

“Mẫu thân...”

“Đừng mà...”

“Mẫu thân!”

Cánh tay đang bị băng trắng bọc kín, rõ ràng cứng đờ đến không còn sức, thế mà vẫn gắng gượng chịu đựng cơn đau mà nắm chặt lấy cánh tay y.

“Mẫu thân...”

Rõ ràng, nàng đã lầm y là mẫu thân của mình. Sau khi nắm được tay y, cảm xúc của nàng ổn định hơn hẳn.

Thẩm Kính Trần mặc cho nàng nắm lấy, sắc mặt không hề có lấy chút ngại ngùng. Rõ ràng đôi mắt đời y từng được ví như hàn nguyệt lạnh lùng không gợn sóng, nhưng khi cất lời lại nhẹ nhàng dịu dàng, thong dong bình thản:

“Mẫu thân đây.” Thẩm Kính Trần bình tĩnh nói: “Đừng sợ, con ngoan, mẫu thân ở đây rồi.”

Khi con người bệnh nặng, yếu đuối, họ luôn nhớ về mẫu thân của mình. Giờ đóng vai mẫu thân một chút, đối với Thẩm Kính Trần mà nói, hoàn toàn không thành vấn đề.

Trong gian phòng nơi Sở Thiên Độ ở ẩn chốn hậu sơn của Kiếm phái Thục Sơn, vài người đang đứng khép nép. 

Tạ Phù Tô, Lệ Vi Lan, Diệp Thanh Trừng, và cả Sở Thiên Độ đang nằm trên giường. 

À, còn có Bạch Tuyết Tích đang quỳ dưới đất.

Hầu hết các trưởng lão, tiền bối khác của Thục Sơn đã được khuyên lui về, bởi vì Tạ Phù Tô đoán Sở Thiên Độ không muốn họ biết nguyên nhân hắn ta ngất đi. Nhiều năm trước, trong trận chiến với Ma Quân, dù sư tổ đã thắng, song vết thương cũ để lại chẳng tài nào lành lại. Hắn ta không muốn đồng môn lo lắng, cũng chẳng muốn mọi người rầm rộ đi tìm thiên tài địa bảo gì cho mình, khăng khăng dời đến đây tự trồng thuốc tĩnh dưỡng.

Cái tính trầm lặng, quái gở của hắn ta Tạ Phù Tô đã từng nếm trải, nên mới có thể chiếu theo suy nghĩ của hắn ta mà sắp xếp ổn thỏa.

Chỉ là...

Thấy Bạch Tuyết Tích nét mặt lo âu nhìn Sở Thiên Độ, Tạ Phù Tô khó lòng không nhớ đến Tiên Dao.

Tiên Dao đã chết rồi.

Đèn hồn của Tiên Dao đã được hắn ta lấy về từ tay đệ tử, giờ đây đang ảm đạm le lói nằm trong lòng hắn ta. Hắn ta ôm ngọn đèn hồn của nàng, hệt như ôm nàng vậy, vô cớ nhớ về dáng vẻ nàng khi mới nhập tông môn mười mấy năm trước.

Khi ấy nàng còn là một đứa bé, bởi kiếm cốt trời sinh mà được hắn ta dẫn vào tông môn, búi tóc hai bên, ngơ ngác nhìn quanh, nắm chặt tay hắn ta. Hắn ta nhẹ giọng bảo nàng đừng sợ, sau này nơi đây chính là nhà nàng. Nàng cười lên, lộ ra cái răng cửa sún, vừa ngốc nghếch lại vừa đáng yêu. Đến cả Tạ Phù Tô vốn ít khi tươi cười cũng bị nụ cười của nàng lay động, khẽ mỉm cười.

Khi ấy nàng đã nói gì nhỉ?

Nàng nói: "Được, sư phụ, sau này nơi đây chính là nhà của con!"

Tạ Phù Tô bỗng nhiên tối sầm mắt, bước chân loạng choạng, suýt không đứng vững. Rõ ràng hắn ta không nhìn thấy dáng vẻ Tiên Dao khi nàng chết, nhưng dường như chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, hắn ta đã nhìn thấy vô số lần ánh mắt thất vọng, thậm chí tuyệt vọng của nàng. Hắn ta đã nhìn thấy bóng lưng tàn tạ của nàng nhiều lần như thế từ khi nào? Nàng hết lần này đến lần khác quay lưng rời đi trước mặt hắn ta, dáng người mảnh mai nhỏ bé, trông yếu ớt đến vậy.

Vậy nên, khi nàng chết, cũng thất vọng, tuyệt vọng, vô vọng như vậy sao?

Tạ Phù Tô mắt đỏ hoe, hắn ta đắm chìm trong tưởng tượng của mình, dường như nghe thấy tiếng khóc của Tiên Dao thuở nhỏ, non nớt lại đáng thương.

Khi ngọn đèn hồn trong lòng bị cướp đi, hắn ta mới giật mình tỉnh lại, ngẩng đầu nhìn lên lạnh lẽo, đối diện với đôi mắt lạnh băng của Sở Thiên Độ. Không biết hắn ta đã tỉnh từ lúc nào, đứng lặng ở đó, chẳng màng đến ai, chỉ muốn ngọn đèn hồn của Tiên Dao.

Tạ Phù Tô buông tay, ngọn đèn hồn lọt vào tay Sở Thiên Độ, bàn tay trống không của hắn ta nắm chặt thành quyền, muốn đoạt lại, nhưng vì thân phận mà không thể vượt qua.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương