Tống Lăng Sương để Lâm Thịnh ngủ một giấc yên ổn được bốn tiếng đồng hồ, đúng sáu giờ sáng liền gọi Lâm Thịnh dậy. Nghe tiếng động rửa mặt khe khẽ trong nhà vệ sinh, Tống Lăng Sương nói với Lâm Thịnh bằng giọng điệu như thông báo: “Lát nữa em sẽ để cừu nhỏ tự đi mời Chỉ huy trưởng ăn sáng, để con bé nhanh chóng thích nghi với việc đơn độc tiếp đón những vị khách thuộc hệ mãnh thú ở bên Định Thành này. Bằng không làm cái gì cũng bắt em phải đi cùng, qua năm em ra ngoài thành săn bắn, đột ngột rời đi con bé lại càng mất phương hướng hơn.”
Lâm Thịnh giật mình ngồi bật dậy: “Không được đâu, cừu nhỏ sẽ sợ phát khóc mất.”
Tống Lăng Sương bảo: “Thế thì anh đi cùng con bé đi, hai anh em cùng nhau mở tiệm thì anh cũng phải thích nghi thôi.”
Thấy bạn đời quấn chặt chăn lại còn nhắm hai mắt ra vẻ thực sự hạ quyết tâm rồi, Lâm Thịnh vừa ôm vừa giữ, thậm chí biến thành chú cừu lớn vừa liếm vừa húc, hy vọng có thể khiến bạn đời thay đổi ý định đi cùng em gái một chuyến. Tống Lăng Sương không hề lay chuyển, bị quấn quýt đến phát phiền, Tống Lăng Sương liền thả tinh thần thể ra. Chú Border Collie đen trắng lộ ra những chiếc răng nanh sắc nhọn, trực tiếp đuổi chú cừu lớn ra khỏi phòng ngủ chính.
Lâm Nhân rửa mặt xong đi ra, nhìn thấy chú cừu lớn đang đứng nép sát vào bức tường ở chéo đối diện, thể hình rất to lớn nhưng lại là tư thế co rúm sợ sệt.
Lâm Nhân kỳ lạ hỏi: “Sao anh trai không ngủ thêm lát nữa, anh cũng ra ngoài với tụi em à?”
Lâm Thịnh muốn khóc ròng: “Chị dâu em bảo anh đi cùng em đi gặp Chỉ huy trưởng Diệp.”
Thân hình Lâm Nhân loạng choạng, suýt chút nữa cũng nép sát vào bức tường bên cạnh. Hoàn hồn lại, Lâm Nhân vội vàng đi đập cửa phòng ngủ chính: “Chị dâu ơi, tối qua chị đã đồng ý...”
“Chị không đồng ý, cái gật đầu của chị có nghĩa là chị biết rồi thôi.”
Tống Lăng Sương nằm quay lưng về phía cửa, lại nhấn mạnh lý do của mình lần nữa: “Sáu giờ mười phút rồi, hai đứa không muốn để Chỉ huy trưởng phải đợi thì mau chóng thu dọn đi.”
Lâm Nhân vẫn áp sát vào cửa nhỏ giọng cầu xin: “Chị dâu ơi...”
Tinh thần thể Border Collie đen trắng nhận được ý niệm của bản thể liền sủa “gâu gâu” hai tiếng về phía cánh cửa.
Lâm Nhân: “...”
Cô quay đầu lại nhìn anh trai.
Lâm Thịnh nhìn về phía nhà vệ sinh, lắp bắp nói: “Vậy, vậy anh đi rửa mặt thay quần áo nhé?”
Trong đầu Lâm Nhân liền hiện lên dáng vẻ lúc người Chỉ huy trưởng hệ sói thực sự đến đón họ, anh trai có thể sẽ nắm cánh tay cô trốn sau lưng cô giống như cách cô hay trốn sau lưng chị dâu vậy.
Người Chỉ huy trưởng hệ sói mặc định là cô thành tâm muốn mời khách, kết quả anh trai lại trưng ra vẻ nhát gan như sợ bị đối phương ăn tươi nuốt sống, thế thì còn ra cái thể thống thành ý gì nữa chứ?
Dù sao Lâm Nhân cũng từng ở riêng với người Chỉ huy trưởng hệ sói mười mấy phút đồng hồ, trò chuyện nhiều hơn vài lần, lại còn từng nhìn thấy ba con sói rồi tiếp đón mẹ con Quý Phong. Nếu chuẩn bị tâm lý trước thật tốt thì chắc là có thể thuận thuận lợi lợi, tương đối tươm tất mà ăn xong bữa sáng đã hẹn tối qua thôi.
“Thôi không cần đâu ạ, tự em đi là được rồi. Anh làm ca đêm về muộn thế, mau chóng đi ngủ bù đi, ban ngày ở tiệm bận rộn lắm đấy.” Lâm Nhân bất đắc dĩ quyết định.
Lâm Thịnh như trút được gánh nặng, nhưng lại lo lắng cho em gái: “Thôi bỏ đi, anh...”
---