Mới mở lời được một câu, Tống Lăng Sương đã mặc đồ ngủ đi ra. Mắt Lâm Nhân sáng lên, giây tiếp theo liền thấy chị dâu nắm lấy chiếc sừng cuộn của anh trai dắt anh đi về phía phòng ngủ chính, vẻ mặt đầy sự chê bai nói: “Anh đi chỉ tổ làm mất mặt cừu nhỏ thôi, ngoan ngoãn ngủ bù đi, ban ngày còn phải làm nhiều việc đấy.”
Trước khi đóng cửa lại, chị dâu nở nụ cười cổ vũ với cô: “Cừu nhỏ cố lên nhé, chăm sóc thật tốt cho vị khách hàng lớn có thế lực nhất này của tụi mình nha.”
Lâm Nhân: “...”
.
Sáu giờ hai mươi lăm phút, Thôi Luyện đến sớm năm phút, đỗ xe trước biệt thự số 1.
Có lẽ là nghe thấy tiếng động bên ngoài, người Chỉ huy trưởng luôn luôn đúng giờ vậy mà cũng ra sớm hai phút, trên người mặc một bộ quân phục Thiếu tá tương đối dễ gây nhầm lẫn với quân phục của lính hộ vệ thông thường.
Có nhiệm vụ gì cần phải giấu giếm thân phận sao?
Trong lòng Thôi Luyện suy đoán, ánh mắt tiết chế rất tốt, đang định mở cánh cửa xe phía sau bên trái ra thì Chỉ huy trưởng đã tự ngồi vào ghế phụ lái.
Thôi Luyện vội vàng lên xe nổ máy.
Diệp Quy ra lệnh: “Đến Gia Hồ Lục Uyển, cổng Nam.”
Thôi Luyện: “...”
Chiếc xe địa hình màu đen nhanh chóng chạy đến bên ngoài Gia Hồ Lục Uyển. Đầu xe vừa định rẽ khúc cua, Thôi Luyện vừa mới nhận ra cô Lâm Nhân đang đứng một mình bên lề đường cúi đầu nhìn máy tính bảng, bên tai bỗng nhiên vang lên mệnh lệnh ngắn gọn, đanh thép của Chỉ huy trưởng: “Tiếp tục đi thẳng.”
Sự ăn ý qua vô số lần cùng nhau chiến đấu giúp Thôi Luyện kịp thời tuân theo mệnh lệnh này.
Đợi đến khi xe chạy qua ngã tư này không còn bị Lâm Nhân nhìn thấy nữa, Diệp Quy mới bảo Thôi Luyện dừng xe: “Cậu về nhà đi, nghỉ ngơi cho tốt rồi trực tiếp đến khu quân sự đợi tôi.”
Nói xong, anh xuống xe trước.
Thôi Luyện chỉ đành phối hợp theo.
Sau khi Diệp Quy đi vòng qua vị trí ghế lái, anh liếc nhìn Thôi Luyện vẫn đang đợi bên lề đường một cái.
Thôi Luyện ngầm hiểu biến thành trạng thái thú, vỗ cánh bay khỏi tầm mắt của Chỉ huy trưởng với tốc độ nhanh nhất.
Diệp Quy đi vòng một vòng quanh khu chung cư phía trước rồi lái xe từ một hướng khác đi về phía cổng Nam của Gia Hồ Lục Uyển.
Lúc nhận ra chiếc xe địa hình màu đen đang tiến lại gần, Lâm Nhân nhìn thời gian hiển thị ở góc trên bên phải máy tính bảng: 6:30.
Cô vội vàng cất máy tính bảng đi, chăm chú nhìn chiếc xe kia từ từ dừng lại trước mặt mình.
Diệp Quy xuống xe, đi về phía cô nàng cừu nhỏ đang bị rét đến mức má, mũi và ngón tay đều ửng hồng ở bên lề đường.
Sự áp bách do Chỉ huy trưởng ở dạng người mang lại dù có mạnh đến đâu cũng không bằng một con sói thực sự, cho nên Lâm Nhân, người đã liên tục lướt xem ảnh thú sói mười mấy phút đồng hồ, đứng vững vàng tại chỗ, còn chủ động nở nụ cười với đối phương: “Chào buổi sáng, anh Diệp.”
Nhìn cô gái giẫm chân trên gờ đường mà vẫn thấp hơn mình nửa cái đầu, Diệp Quy vừa mở cánh cửa ghế phụ lái ra vừa phản hồi: “Xin lỗi, anh đến muộn.”
Lâm Nhân vội nói: “Là do em ra sớm quá thôi ạ, không liên quan gì đến anh đâu.”
Diệp Quy gật đầu, dùng ánh mắt ra hiệu cho cô ngồi vào trong.
Lâm Nhân cúi đầu lên xe, rồi có lẽ vì buổi sáng mùa đông quá lạnh, cho dù có cách một lớp vải cotton, một lớp vải lông cừu, một lớp vải denim đi chăng nữa thì Lâm Nhân vẫn cảm nhận được hơi ấm còn sót lại của chiếc ghế da bên dưới.
Tuy nhiên, cùng với việc người Chỉ huy trưởng hệ sói bên cạnh ngồi vào theo, Lâm Nhân đã nhanh chóng ngó lơ chút cảm giác kỳ lạ đó.