Cô Cừu Và Anh Sói

Chương 52 : “Chào buổi sáng, anh Diệp.”

Trước Sau

break

Cô không quản được người khác đoán mò thế nào, nhưng việc bản thân mình cần phải làm rõ thì nhất định phải giải thích cho rõ ràng.

Trong một căn hộ đơn thân khác, với tư cách là người trực tiếp làm người kết nối giữa bên quản lý diễn đàn và Chỉ huy trưởng, ngay từ buổi sáng khi diễn đàn nhắc nhở anh về bài đăng của “Tiệm may nhỏ nhà họ Lâm” cũng như hỏi xem có cần xóa các bình luận và hình ảnh liên quan đến Chỉ huy trưởng hay không, cứ hễ có thời gian rảnh trong ngày hôm nay là Thôi Luyện sẽ lướt xem các bình luận mới nhất của bài viết.

Thế là, Lâm Nhân vừa mới chỉnh sửa bài viết chính xong thì Thôi Luyện đã nhìn thấy nội dung cập nhật.

Thôi Luyện thở dài một tiếng, cô Lâm Nhân đáng thương, còn tưởng rằng Chỉ huy trưởng chỉ đơn thuần là đến ủng hộ thôi cơ đấy. Chỉ huy trưởng cũng thật là, rõ ràng biết bản thân mình và cô Lâm Nhân không hợp nhau mà còn muốn...

Một tiếng “tít” vang lên, vòng tay liên lạc có tin nhắn mới.

Chỉ huy trưởng: [Sáu giờ rưỡi sáng mai qua đón tôi.]

Thôi Luyện có tật giật mình phản hồi: [Rõ!]

.

Hơn một giờ đêm, vì trong lòng có chuyện nên ngủ không sâu giấc, Lâm Nhân nghe thấy tiếng động anh chị dâu về nhà. Cô trực tiếp nhảy xuống giường bằng hình thú, đi đến trước cửa, rồi rướn thẳng thân cừu lên dùng một chiếc móng trước ấn tay nắm cửa xuống, thuận lợi mở được cửa ra.

Vừa bước vào cửa Tống Lăng Sương đã nhảy tót lên người Lâm Thịnh, một tay ôm cổ Lâm Thịnh hôn anh đắm đuối, một tay để Lâm Thịnh bế đi về phía nhà vệ sinh, Tống Lăng Sương không tài nào nghe thấy tiếng động chú cừu nhỏ ở phòng phụ xuống giường đi lại. Thế nhưng tiếng động mở cửa phòng phụ lại truyền vào tai cô rõ mồn một, chưa đầy một giây đồng hồ sau, Tống Lăng Sương đã biến thành một chú Border Collie đen trắng.

Lâm Thịnh đang ngửa cổ đắm chìm trong đó: “...”

Dù bên ngoài không bật đèn nhưng trong bóng tối Lâm Nhân vẫn nhìn thấy người anh trai đang đứng đờ người ra ở phía đối diện hành lang, cùng với người chị dâu đang nằm bò trong hai cánh tay của anh trai.

Lâm Nhân đã từng được chị dâu bế như vậy, cô cũng từng bế chị dâu như thế nên không cảm thấy cảnh tượng này có gì mập mờ cả.

Tống Lăng Sương nhảy từ trong lòng Lâm Thịnh xuống, bảo Lâm Thịnh đi tắm trước rồi cô đi đến bên cạnh Lâm Nhân: “Sao em vẫn chưa ngủ?”

Em gái rõ ràng là có chuyện, Lâm Thịnh đứng ở cửa phòng tắm cũng chuẩn bị lắng tai nghe một chút.

Lâm Nhân liền kể về bài đăng trên diễn đàn và chuyện sáng mai phải mời người Chỉ huy trưởng hệ sói ăn cơm.

Lâm Thịnh lập tức lách người vào nhà vệ sinh, đóng sầm cửa lại: “Hai người đi đi, anh không dậy nổi đâu!”

Chú cừu nhỏ của Lâm Nhân trợn tròn mắt. Cô không hề chê bai tinh thần thể của mình, nhưng cô tuyệt đối sẽ không bao giờ tìm một người bạn đời có tinh thần thể thuộc hệ cừu nữa đâu.

Tống Lăng Sương gật gật đầu tỏ ý đã biết, rồi chia sẻ với Lâm Nhân một tin vui: [Chị bảo anh trai em nhượng lại công việc làm thêm của anh ấy rồi, bắt đầu từ ngày mai anh ấy sẽ ra tiệm phụ giúp em.]

Cô có thể giúp đỡ tiếp đón khách hàng ghi chép đơn hàng, chứ chuyện cắt may chuyên nghiệp thì vẫn phải dựa vào hai anh em họ thôi.

Lâm Nhân vui mừng hớn hở quay về phòng ngủ.

Tống Lăng Sương liếc mắt nhìn cánh cửa nhà vệ sinh rồi đi vào phòng ngủ chính chờ sẵn.

Sau khi Lâm Thịnh quay lại, hai người liền làm nốt chuyện vui vẻ buộc phải gián đoạn lúc trước, lúc thực sự chìm vào giấc ngủ thì đã hơn hai giờ đêm rồi.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương