Cô Cừu Và Anh Sói

Chương 51 : “Chào buổi sáng, anh Diệp.”

Trước Sau

break

Lâm Nhân có hơi khổ sở.

Người Chỉ huy trưởng hệ sói này thật là kỳ lạ, lúc cô khăng khăng muốn tặng quà cảm ơn thì anh lại càng kiên quyết từ chối. Việc bài đăng tối nay thu hút lượng truy cập và lẵng hoa anh tặng hồi sáng vốn dĩ có thể coi là cùng một chuyện, Lâm Nhân mới chỉ mở lời cảm ơn suông mà không ngờ người Chỉ huy trưởng hệ sói này lại chủ động đòi quà cảm ơn.

Có phải anh đoán được cô sẽ ngại vì tự dưng mượn danh tiếng của anh, nên mới dứt khoát chủ động mở lời để tránh việc hai người lại phải khách sáo đẩy đưa qua lại không?

Khổ sở thì khổ sở, nhưng là bên nhận được lợi ích, người ta đã mở lời rồi thì Lâm Nhân cũng chẳng tiện từ chối.

Mời khách thì mời khách thôi, giống như lần trước mời Thôi Luyện vậy, cô và chị dâu sẽ cùng mời anh.

Lâm Nhân nhắn: [Dạ được chứ ạ, khi nào thì anh Diệp có thời gian rảnh thế ạ?]

Diệp Quy: [Sáng mai nhé? Chắc là sẽ không làm lỡ việc mở cửa tiệm của em đâu.]

Lâm Nhân lập tức cảm nhận được sự tinh tế và lịch sự của người Chỉ huy trưởng hệ sói. Bởi vì lượng khách vãng lai vào buổi trưa và chập tối của tiệm may đều rất đông, làm gì có đạo lý nào vừa mới khai trương được vài ngày đã đóng cửa từ chối khách vào giờ cao điểm cơ chứ?

Chỉ là...

Lâm Nhân: [Anh giúp tụi em một việc lớn như vậy, tụi em chỉ mời anh ăn sáng thì thật là chẳng có chút thành ý nào cả.]

Diệp Quy: [Thành ý nằm ở việc em muốn mời anh, không liên quan đến bữa sáng hay bữa tối.]

Lâm Nhân: [Dạ, vậy hẹn sáng mai ạ. Để em đi tìm xem quán nào có đồ ăn sáng ngon rồi lát nữa gửi cho anh nhé.]

Kết quả là cô vừa mới mở phân mục ăn uống của diễn đàn ra thì Diệp Quy đã gửi một liên kết qua: [Quán này anh từng đến rồi, hương vị khá ngon.]

Lâm Nhân ấn mở, phát hiện đây là một tiệm bánh bao. Bánh bao xửng nhỏ vỏ mỏng tinh xảo, bánh bao gạch cua cho đến bánh bao chay, bánh bao thịt to bằng nắm tay đều có đủ, ngoài ra còn có canh và các loại cháo. Mặt bằng tiệm không lớn không nhỏ, hai bên ngoài cửa tiệm còn bày vài chiếc bàn gỗ. Khu vực bình luận toàn là những lời khen ngợi, còn có người đăng ảnh chụp trong tiệm ngoài tiệm đều ngồi kín chỗ, làm ăn vô cùng đắt hàng.

Lâm Nhân ngay lập tức tin tưởng vào hương vị thơm ngon của quán ăn sáng này, nhưng cô khó mà tưởng tượng được dáng vẻ người Chỉ huy trưởng mặt lạnh lại chen chúc ở bên trong đó để dùng bữa.

Lâm Nhân: [Trông có vẻ ngon lắm ạ, chốt quán này nha anh. Sáng mai bảy giờ gặp nhau được không ạ?]

Diệp Quy: [Được, đường hơi xa một chút, sáu giờ bốn mươi anh sẽ đến cổng Nam khu chung cư của các em, rồi cùng đi qua đó.]

Lâm Nhân: [Dạ, hẹn sáng mai gặp anh ạ.]

Cuộc trò chuyện kết thúc, Lâm Nhân nhìn bốn chiếc quần áo của người Chỉ huy trưởng hệ sói đang cất trong không gian, cô không biết là sáng mai nên đưa luôn cho anh để khỏi phải gặp mặt nhau lần nữa vào ngày hai mươi tám, hay là cứ giao hàng đúng hẹn vào ngày hai mươi tám như đã định.

Một bên là sự sợ hãi đối với người Chỉ huy trưởng hệ sói, một bên là sự đắn đo về danh tiếng của tiệm may, cuối cùng Lâm Nhân vẫn lựa chọn vế sau.

Gác lại chuyện này, Lâm Nhân dồn sự chú ý trở lại diễn đàn, chỉnh sửa lại bài viết rồi thêm vào một đoạn văn bản ở phía dưới nội dung bài đăng:

“Qua lời giới thiệu của người bạn, Chỉ huy trưởng là vị khách hàng đầu tiên của tiệm tụi em. Xin cảm ơn Chỉ huy trưởng đã đến ủng hộ ngày khai trương, và cũng mong mọi người đừng suy đoán quá mức ạ, em xin cảm ơn.”

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương