Bọn họ gọi đồ ăn ngoài mà chẳng bao giờ thèm nhìn giá.
Dư Thanh Hoài dắt chiếc xe điện, mặc bộ đồng phục của quán xách theo những phần ăn đã được đóng gói cẩn thận như thường lệ, vừa nhìn mã đơn vừa gọi điện cho người đặt.
Suốt khoảng thời gian gần đây, tất cả các đơn hàng của Uy Đức đều do cô đi giao, đã ngót nghét hai tháng rồi, nhưng cô vẫn chưa đợi được người cần đợi.
Đơn hàng đang cầm trên tay hôm nay đã là đơn cuối cùng, nếu vẫn không phải, thì hôm nay lại là một ngày ra về tay trắng, nhưng Dư Thanh Hoài không hề sốt ruột.
"Xin chào, đơn đồ ăn của bạn đã đến rồi, phiền bạn ra cổng trường nhận giúp, xin cảm ơn." Dư Thanh Hoài gọi thông cuốc điện thoại cuối cùng.
"Được, đợi chút, tôi ra ngay." Đối phương cúp máy.
Một giọng nói lạnh nhạt và trong trẻo vang lên tựa như rừng thông sau cơn mưa.
Dư Thanh Hoài hạ điện thoại xuống liếc nhìn số điện thoại.
Cô có một linh cảm.
Chưa đầy vài phút sau đã nghe thấy tiếng bước chân chạy tới, nhưng lại không phải là người mà cô dự liệu.
Người đến là một nam sinh mặc đồng phục, tóc nhuộm vàng, nụ cười trông vô cùng ngông nghênh.
"Cô giao đồ ăn đúng không?" Cậu ta vừa nói vừa đưa tay định giật lấy chiếc túi.
Dư Thanh Hoài không nhúc nhích, chỉ thu chiếc túi sát vào lòng mình hơn, ngước mắt lên nhìn đối phương một cái rồi lại nhanh chóng rủ mắt xuống: "Bạn học, phiền bạn đọc giúp mấy số cuối điện thoại."
"Số cuối á?" Đối phương sững người rồi lập tức lôi điện thoại của mình ra lục lọi.
Dư Thanh Hoài cúi đầu, giọng nói vẫn đều đều: "Xin lỗi bạn, quy định của quán chúng tôi là phải chính chủ ra lấy."
Nam sinh kia bị sặc một chút sau đó lập tức buông lời càu nhàu: "Này, cô giao hàng kiểu gì mà rách việc thế? Tôi là bạn cậu ấy, cậu ấy nhờ tôi ra lấy."
Dư Thanh Hoài vẫn im lặng không nói gì.
"Chậc…" Nam sinh tỏ vẻ mất kiên nhẫn, trợn trắng mắt: "Cô đợi đấy, tôi gọi điện cho cậu ấy."
Lúc quay người bước đi, cậu ta vừa bấm điện thoại vừa lầm bầm: "Phiền phức thật đấy, có mỗi túi sushi thôi mà cũng phải bắt Tống thiếu đích thân ra lấy."
Học sinh học ở Uy Đức làm gì có ai nghèo, một đơn đồ ăn hơn ngàn tệ, mọi người cũng chẳng coi là gì to tát.
Dư Thanh Hoài đứng yên tại chỗ, ánh mắt rơi vào khoảng không phía xa trong khuôn viên trường.
Một lát sau, giữa đám học sinh mặc đồng phục chỉnh tề đeo những chiếc cặp sách đắt tiền, xuất hiện một dáng người cao ráo đang thong thả bước về phía này.
Cô chỉ liếc mắt một cái là nhận ra ngay.
Là cậu ấy.
Ánh nắng buông xuống, vỡ vụn thành những đường vân mạ vàng. Người đi tới bước những bước đi uể oải, đi rất chậm trên tay vẫn cầm chiếc điện thoại, trông có vẻ lười chẳng buồn nghe máy.
Nam sinh bước đến cổng trường, người bạn tóc vàng ban nãy nói với cậu điều gì đó rồi chỉ tay về phía cô, lúc này cậu mới ngẩng đầu lên nhìn về phía Dư Thanh Hoài.