Một cô gái chưa học hết cấp hai thì làm gì có nhiều lựa chọn, nhà hàng này được coi là một chốn dung thân rất tốt rồi.
Dư Thanh Hoài là người chịu thương chịu khó, làm việc không một lời ca thán. Ban đầu cô chẳng biết làm gì, chỉ có thể bưng bê và rửa bát nhưng cô vẫn cặm cụi làm việc vô cùng chăm chỉ.
Sống chung với hơn chục cô gái khác trong một căn nhà, thức khuya dậy sớm, nhưng cô là người nỗ lực nhất, bát đĩa cô rửa bao giờ cũng là sạch nhất.
Làm lâu ngày, tự nhiên cô lọt vào mắt xanh của bếp trưởng dưới nhà bếp, người ta bắt đầu giao cho cô mấy việc lặt vặt như chuẩn bị nguyên liệu.
Mãi về sau, ngay cả việc bày biện trang trí món ăn trước khi dọn lên, Dư Thanh Hoài cũng làm đâu ra đấy, từ đó cô không bao giờ phải động tay vào cái công việc khổ sai là đứng rửa bát từ sáng đến tối mịt nữa.
Thế nhưng hồi đó tuổi còn nhỏ, da thịt mỏng manh, không chịu nổi sự bào mòn. Bây giờ đưa hai bàn tay ra thì trông vẫn rành rành là đôi tay thô ráp của một người quen làm việc chân tay nặng nhọc, đâu có giống tay của một cô gái mới ngoài hai mươi tuổi.
Vốn dĩ cái việc đi giao đồ ăn này không đến lượt Dư Thanh Hoài, nhưng ông chủ thấy cô tính tình hiền lành, việc dưới bếp xong xuôi rồi thì muốn vắt kiệt chút sức lao động cuối cùng nên bèn sai cô đi giao.
Dư Thanh Hoài vốn không biết từ chối người khác, cứ thế mà nhận lời dù đã đến giờ tan ca vẫn chịu khó chạy việc vặt.
"Ông chủ, sau này tôi chỉ muốn giao đơn của khu Uy Đức thôi."
Ông chủ quán đồ Nhật nhìn cô gái đang cúi gằm mặt trước mắt, giọng nói tuy yếu ớt nhưng từng câu từng chữ lại vô cùng rõ ràng.
Đến đây làm đã lâu, sự tồn tại của cô gái này trước nay luôn rất mờ nhạt. Không thích cười, cũng chẳng thích nói chuyện, cả ngày chỉ cắm mặt vào làm việc, lủi thủi một mình, chẳng có chút sức sống nào của người ở độ tuổi này cả.
Đương nhiên ông ta lại càng chưa từng thấy cô chủ động tìm đến để đưa ra yêu cầu gì, đây đúng là chuyện hiếm có.
Ông chủ gật đầu đồng ý rất dứt khoát, sao có thể không đồng ý cơ chứ? Vốn dĩ giao hàng đâu phải là công việc chính của Dư Thanh Hoài.
Thế là mỗi ngày tan làm, Dư Thanh Hoài lại đúng giờ cưỡi chiếc xe điện nhỏ của mình chạy thục mạng về phía Uy Đức.
Tên đầy đủ của Uy Đức là Trường Quốc tế Uy Đức. Học sinh theo học ở đây không phú thì quý, toàn là các cậu ấm cô chiêu.
Cứ đến giờ đưa đón mỗi ngày, khu vực ngoài cổng phụ trông hệt như một buổi triển lãm xe sang, đủ các dòng xe cao cấp lóa mắt xếp thành hàng dài.
Nói đến chuyện gọi đồ ăn ngoài, cái quán đồ Nhật mà Dư Thanh Hoài làm việc có mức giá bình quân mỗi người không hề rẻ, có khi một đơn hàng lên tới cả ngàn tệ.
Trong tất cả các trường học ở thành phố A, chỉ có học sinh của Uy Đức mới gọi nổi.