Cô Bảo Mẫu Nhỏ Quyến Rũ Thiếu Gia Nhà Giàu

Chương 1

Trước Sau

break

Dư Thanh Hoài không ngờ rằng, trong phần đời còn lại cô vẫn còn có ngày gặp lại Phương Yến.

Bà ta là giáo viên chủ nhiệm hồi cấp hai của cô.

Phương Yến không thay đổi nhiều, vẫn mặc bộ đồ âu phục công sở như trước, chân đi bốt cao gót, dáng vẻ nghiêm túc tỉ mỉ. Bà ta sải bước đi nhanh như gió, vừa đi vừa nói chuyện với cậu con trai trẻ tuổi bên cạnh.

Gọi là "cậu con trai" vì gương mặt người nọ vẫn còn nét thanh xuân trẻ trung, nhưng vóc dáng thì đã cao hơn cả Phương Yến rồi.

Cậy vào đôi chân dài nên cậu sải những bước thong dong, hai tay hờ hững đút trong túi quần bước đi chậm rãi. Đầu cậu hơi cúi xuống ra chiều đang lắng nghe nhưng không hề lên tiếng đáp lời.

Dư Thanh Hoài chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra đó là con trai của bà ta.

Cô vẫn nhớ nhiều năm về trước, có một bức ảnh lồng trong khung kính đặt trên bàn làm việc của Phương Yến, khi đó cậu mới chỉ là một cậu nhóc ngồi trước bàn học với gương mặt trầm tĩnh, không hề cười toe toét ngây ngô như những đứa trẻ khác.

Thiếu niên giờ đã lớn, nét trẻ con mũm mĩm trên mặt cũng đã phai nhạt đi nhiều. Gương mặt cậu gầy và góc cạnh hơn, sống mũi cao thẳng, đường nét đã hoàn toàn trổ mã.

Dư Thanh Hoài nhìn chằm chằm họ rất lâu, cho đến khi hai mẹ con kẻ trước người sau ngồi vào một chiếc xe con sang trọng.

Thậm chí còn có cả tài xế bước xuống mở cửa xe cho họ.

Dư Thanh Hoài nhìn đôi găng tay trắng của gã tài xế lúc kéo cửa xe, chợt thấy màu trắng ấy sao mà chói mắt đến thế.

Chỉ trong khoảng thời gian chưa đầy mười phút, từ lúc Phương Yến đi từ cổng trường ra đến chỗ lên xe, Dư Thanh Hoài đã đưa ra một quyết định.

Trong ký ức của Dư Thanh Hoài, Phương Yến luôn là một bức tường đồng vách sắt, dường như chẳng có thứ gì trên đời này có thể đánh gục được bà ta.

Nhưng ngay khoảnh khắc vừa rồi, Dư Thanh Hoài nhớ lại gương mặt lạnh nhạt của thiếu niên kia cùng với dáng vẻ lẽo đẽo bám sát theo con trai của Phương Yến.

Đây giống như cơ hội mà Thượng đế đặc biệt ban tặng cho cô vậy.

Thì ra Phương Yến cũng có điểm yếu.

Và điểm yếu đó chính là thiếu niên kia.

Dư Thanh Hoài đứng bên kia đường dành cho người đi bộ, nhìn họ lên xe đóng cửa rồi chiếc xe lăn bánh. Sau đó, cô quay người móc chìa khóa xe máy điện ra từ từ rồ ga.

Cô bám theo một đoạn, cố gắng không để bị bỏ lại quá xa giữa dòng xe cộ. Nhưng một khi chiếc ô tô đã tăng tốc, chiếc xe điện cà tàng của cô rốt cuộc vẫn không thể đuổi kịp và bị cắt đuôi hoàn toàn ở cột đèn đỏ thứ ba.

Cô dừng xe lại rồi chậm rãi thở ra một hơi.

Không vội, Dư Thanh Hoài thầm nghĩ. Xe có chạy nhanh đến mấy, thì cũng phải có lúc dừng chân.

Tôi sẽ tìm được cậu.

Dư Thanh Hoài đang làm thêm tại một quán đồ Nhật khá có tiếng ở thành phố A.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc