Cô Bảo Mẫu Nhỏ Quyến Rũ Thiếu Gia Nhà Giàu

Chương 4

Trước Sau

break

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, Dư Thanh Hoài hơi cúi đầu xuống, trông như một nữ phục vụ ngoan ngoãn đầy quy củ.

Ánh mắt cô chỉ dừng lại trên khuôn mặt đó đúng ba giây, nhưng ba giây là đủ rồi.

Càng nhìn gần, khuôn mặt này càng mang nhiều nét giống với người đàn bà tên Phương Yến kia hơn.

Phương Yến dù đã ở độ tuổi này nhưng vẫn là một đại mỹ nhân. Con trai bà ta rất giống mẹ, nước da rất trắng, đường nét khuôn mặt sắc sảo, phần đuôi lông mày mọc rất nhạt.

Cậu ấy chậm rãi bước đến trước mặt cô rồi đọc số điện thoại của mình.

"Tống Kha." Cậu báo luôn cả tên đầy đủ, giọng nói nghe trầm hơn so với trong điện thoại một chút và cũng có phần khinh mạn hơn.

"Đưa cho tôi đi." Không đợi Dư Thanh Hoài phản ứng, thiếu niên vươn cánh tay dài ra, nhẹ nhàng giật lấy túi đồ ăn, tựa như việc phải nán lại đây thêm một giây cũng là sự lãng phí, rồi quay lưng bước đi không thèm ngoảnh lại.

Nam sinh tóc vàng bám sát gót theo sau, cùng với những âm thanh đứt quãng "Xin lỗi Tống thiếu nhé, người này cứ nằng nặc đòi chính chủ xuống lấy...", rồi đi xa dần.

"Chúc quý khách ngon miệng." Hồi lâu sau, Dư Thanh Hoài nhìn theo bóng lưng họ rồi tự lẩm bẩm một mình.

Sau đó, cô đưa mắt nhìn xuống điện thoại, bấm lưu số điện thoại này lại. Đối chiếu với cái tên trên đơn đặt hàng, cô cẩn thận cài đặt tên hiển thị.

Tống Kha.

Tiếp đó, cô quay lại nhìn hướng thiếu niên vừa bước tới rồi lên xe máy điện không quay đầu lại thêm một lần nào nữa.

Ca tối của nhà hàng đúng bốn giờ chiều bắt đầu, mười mấy phút trước khi vào ca, nhân viên tụm ba tụm bảy chen chúc trong phòng nghỉ chật chội.

Mấy nhân viên nam tựa lưng vào ghế, lớn tiếng ba hoa về mấy mẩu chuyện người lớn đọc được trên nhóm chat đêm qua, nói đến lúc cao hứng còn gác cả chân lên chiếc bàn đối diện, cười ngặt nghẽo.

Vài cô gái trạc tuổi nhau quây lại một góc, chủ đề được bàn tán nhiều nhất là việc dạo này đầu bếp nào đang theo đuổi cô phục vụ mới tới, rồi thì vị khách nào trông giống ngôi sao nhỏ, boa tiền típ cực kỳ hào phóng.

Cũng có người chỉ vào màn hình điện thoại cảm thán: "Bà xem bộ nail này đi, làm có hai mươi tệ, y hệt bộ sáu mươi tám tệ luôn."

"Sao bà còn chưa tháo bộ cũ lần trước đi?"

"Làm gì có thời gian, bận muốn chết, đợi hôm nào được nghỉ rồi làm."

Chủ đề nói chuyện cứ như bèo dạt mây trôi, lúc đông lúc tây, hoàn toàn phụ thuộc vào việc ai nói nhiều thì người đó dẫn dắt câu chuyện.

Dư Thanh Hoài ngồi ở vị trí góc khuất nhất, sau lưng là chiếc tủ cao chất đầy những thùng giấy ăn, trên đùi đặt chiếc balo nhỏ của mình.

Cô không tiếp lời ai, cũng chẳng ai thèm để ý đến cô.

Cô cúi đầu, tranh thủ chút thời gian ít ỏi này để…

Để tra cứu thông tin về Tống Kha.

Có được số điện thoại mang lại một lợi thế lớn, trong cái thời đại mạng xã hội này, chỉ cần 11 con số là có thể đào ra được vô số thứ.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc