Từ một Lục thiếu phu nhân vốn dịu dàng, tươi tắn, nàng dần biến thành một quả phụ lặng lẽ, lòng nguội lạnh như tro tàn. Những đòn giáng ấy quá dồn dập, quá nặng nề, đến mức giờ đây chỉ cần nghe một tin tức liên quan đến nhà mẹ đẻ, tim nàng cũng đủ rối bời, thần trí chao đảo.
Gia đình dồn dập biến cố như vậy, tẩu tẩu lo liệu xong tang sự cho cha mẹ nàng, liền dẫn theo hai đứa nhỏ về nương nhờ nhà mẹ đẻ. Cách đây không lâu còn gửi thư tới, nói rằng đệ đệ bên ấy chăm sóc ba mẹ con chu đáo, cuộc sống tạm yên, cơm áo không thiếu, cháu trai đã bắt đầu học chữ, cháu gái cũng ngoan ngoãn hiền thục.
Khi nhận được thư, Cố Hy Ngôn từng thở phào nhẹ nhõm. Nàng cứ ngỡ những tai ương liên tiếp kia rốt cuộc đã chịu lắng xuống.
Vậy mà giờ đây, tẩu tẩu lại bất ngờ xuất hiện ở kinh thành, không hề báo trước nửa lời?
Tim nàng chợt đập dồn dập.
Nhớ lại lời Tôn ma ma vừa nói, ngay cả gác cổng cũng không dám tùy tiện đưa người vào, càng không dám công khai bẩm báo trong phủ, mà chỉ lặng lẽ sai người đi tìm nàng xác nhận. Như vậy cũng đủ biết bộ dạng người đến hẳn vô cùng phong trần, áo xiêm đơn bạc.
Phủ Quốc Công từ trước đến nay ra vào đều là quan viên quyền quý, xe ngựa nối đuôi không dứt. Người gác cổng quen nhìn xiêm y gấm vóc, thấy một nữ nhân lam lũ tự xưng là thân thích bên ngoại của Lục thiếu phu nhân, tất nhiên không dám tùy tiện tin theo.
Dẫu chưa tận mắt nhìn thấy người đứng ngoài cổng nhưng trong lòng nàng đã mơ hồ hiểu ra tám chín phần là thật.
Ý nghĩ ấy vừa thoáng qua, nàng liền ngẩng đầu nhìn Tôn ma ma. Trong ánh mắt bà ta, một tia thương xót chưa kịp giấu đi đã lộ rõ.
Cố Hy Ngôn càng thấm thía. Tôn ma ma hẳn cũng đã đoán ra, chỉ là không nỡ nói thẳng ra, sợ nàng thêm đau lòng.
Nàng nhắm mắt giây lát, gắng ép những suy nghĩ rối bời lắng xuống, rồi chậm rãi cất tiếng: “Cách nhau mấy lớp tường như vậy, sao có thể khẳng định thật giả? Dù thế nào… cũng phải đích thân đi nhìn một lần.”
Nói đến đây, nàng khẽ ngừng lại, giọng thấp hẳn xuống: “Nhưng ta thân là quả phụ, không tiện bước ra nhị môn. Theo ma ma nên sắp xếp ra sao cho phải?”
Tôn ma ma nghe vậy liền đáp ngay, giọng dứt khoát: “Nếu Lục thiếu phu nhân đã có điều kiêng dè thì cũng không khó xử. Trước hết cứ để con trai lão nô truyền lời ra ngoài, nói rằng trong phủ có người nhận diện. Sau đó dặn hộ vệ canh nhị môn một tiếng, đưa riêng nữ nhân ấy vào đây, để Lục thiếu phu nhân nhìn qua một lượt là được.”
Cách ấy vừa kín đáo lại hợp lễ, đúng ý Cố Hy Ngôn. Nàng khẽ gật đầu: “Vậy thì đành làm phiền Tôn ma ma.”
Nói rồi, nàng liếc nhẹ sang Thu Tang. Thu Tang hiểu ý, mở chiếc hộp gỗ đặt bên bàn, lấy ra một túi thêu nhỏ, từ trong đó rút ra mấy đồng tiền, khẽ nhét vào tay Tôn ma ma.
Tôn ma ma lập tức xua tay, cười mà lùi lại.
“Không được, không được. Ngày thường Lục thiếu phu nhân đối đãi với lão nô vốn đã hậu hĩnh. Chút việc vặt này nào đáng nhận thưởng. Số tiền ấy người cứ giữ lại đi, đợi đến dịp lễ tết, lão nô sẽ đến đòi sau.”
Bà ta nhất quyết không nhận. Cố Hy Ngôn nhìn vẻ thành khẩn ấy, cũng không miễn cưỡng nữa, chỉ khẽ gật đầu.
Chẳng bao lâu, Tôn ma ma lui ra ngoài.
Cố Hy Ngôn đứng lặng bên song cửa. Mặt trời đã lên cao, ánh nắng mỏng như lớp phấn vàng, phủ nhẹ lên mái ngói xanh xám, hắt xuống tiểu viện vốn quanh năm tĩnh lặng, càng làm nổi rõ nét hiu quạnh nơi đây.
Tôn ma ma cúi đầu thật thấp, bước đi vội vã. Chẳng mấy chốc đã ra khỏi cửa hoa rủ, bóng dáng khuất hẳn nơi hành lang.