Chuyện tình bí mật trong phủ Quốc Công

Chương 3

Trước Sau

break

Hắn là bảo bối trong phủ Kính Quốc Công, được nâng niu như minh châu trong tay nhưng tính tình lại cao ngạo lạnh lùng, ánh mắt luôn xa cách, tựa như chẳng mấy khi đặt ai vào mắt.

Trong phủ, từ chủ tử đến hạ nhân, ai nấy khi đối diện hắn đều có phần dè chừng. Huống hồ là những phụ nhân trẻ tuổi thủ tiết như Cố Hy Ngôn, đương nhiên càng phải cẩn trọng hơn.

Nghĩ vậy, nàng ép lòng mình lắng xuống. Hơi thở dần ổn định lại, bước chân cũng chậm rãi hơn, từng bước một trở về viện riêng.

Nào ngờ vừa bước qua cổng viện, đã thấy Tôn ma ma đứng dưới mái hiên, cổ vươn dài nhìn ra ngoài như đang chờ đợi. Thấy nàng xuất hiện, bà ta lập tức bước xuống thềm, vẻ mặt vừa lo lắng vừa nôn nóng.

“Lục thiếu phu nhân, cuối cùng người cũng về rồi. Lão nô nghe con trai nói…”

Bà ta vừa nói được nửa câu đã liếc nhìn ra ngoài rồi lập tức im bặt, như sợ có ai nghe thấy.

Nghe giọng điệu ấy, trong lòng Cố Hy Ngôn khẽ thắt lại. Con trai thứ hai của Tôn ma ma là Tôn Vượng Nhi hiện làm việc ở tiền viện, xưa nay tin tức trong phủ phần lớn đều qua tay hắn ta trước.

Bà ta nôn nóng đến vậy, ắt hẳn chuyện này không nhỏ.

Lập tực Cố Hy Ngôn cùng Tôn ma ma vào trong phòng.

Thu Tang lanh trí, nhanh tay khép chặt hai cánh cửa gỗ, buông tấm rèm nỉ dày để chắn gió, rồi còn quay ra dặn tiểu nha hoàn mang trà nóng lên, như thể sợ lời nói lạnh quá sẽ làm người trong phòng buốt thêm.

Nhưng Tôn ma ma thì đã nóng ruột đến mức không thể đợi nổi. Bà ta tiến sát một bước, hạ giọng mà vẫn gấp gáp: “Thiếu phu nhân, con trai lão nô vừa cho người nhắn vào. Nói rằng sáng nay khi trời còn tờ mờ, bên ngoài cửa lớn đã có một nữ nhân dẫn theo hai đứa nhỏ, một trai một gái đứng chờ.”

Bà ta nuốt khan, rồi nói tiếp: “Đợi đến lúc gác cổng mở cửa, nữ nhân ấy liền tiến lên, tự xưng là tẩu tẩu bên nhà mẹ đẻ của người.”

Cố Hy Ngôn biến sắc.

“Tẩu tẩu nhà ta? Sau đó thế nào? Người đang ở đâu?”

Tôn ma ma dậm chân: “Đang ở phòng trà ngoài cổng. Gác cổng không dám nhận bừa, chỉ cho một chén trà nóng, nói sẽ dò tin trong phủ trước.”

“Nếu là người bên Cố gia thật, thì sẽ xin chỉ thị rồi mới quyết định.”

Nghe đến đó, toàn thân Cố Hy Ngôn bỗng mềm nhũn,chân đứng không vững.

Phụ thân nàng từng làm quan lục phẩm, giữ chức trong Ty Bố Chính Thừa Tuyên sứ tại Tinh Châu. Cố gia tuy không phải đại tộc hiển hách nhưng cũng thanh bạch, nề nếp, đủ để xứng đôi với phủ Quốc Công.

Nhưng cuối năm kia, bởi việc thanh tra lại sổ hộ tịch và ruộng đất tồn đọng nhiều năm, dân chúng bất mãn, nổi lên náo loạn. Quan lại lớn nhỏ trong vùng lần lượt bị cách chức, tra xét. Phụ thân nàng cũng khó thoát liên lụy, mất mũ quan, lại bị tạm giam chờ nghị xử.

Mẫu thân nàng nghe tin, uất khí công tâm, chưa kịp xoay sở đã đổ bệnh nằm liệt giường.

Vốn dĩ chuyện của phụ thân đã là bất hạnh tột cùng, ai ngờ họa lại chẳng dừng ở đó.

Huynh trưởng của nàng khi ấy đang tòng quân nơi đồn phòng vệ ven biển. Một chuyến hành quân ra khơi, chiến thuyền giữa đường bị giặc Oa phục kích. Thuyền chìm giữa sóng dữ, người chết, kẻ bị thương, tiếng kêu la lẫn trong gió biển từ đó bặt vô âm tín, sống không thấy người, chết không thấy xác.

Chưa qua bao lâu, phụ thân mất trên đường áp giải đi lưu đày. Tin tang còn chưa kịp nguôi, mẫu thân nàng vì uất hận và bệnh cũ tái phát, cũng theo đó mà nhắm mắt.

Đối với Cố Hy Ngôn, chỉ trong hai năm ngắn ngủi, liên tiếp mất phu quân, mất cha mẹ, còn huynh trưởng thì sinh tử chưa rõ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương