Nàng hiểu rõ, Tôn ma ma thực ra đã nhìn thấu mọi chuyện. Chỉ là bà ta vẫn giữ lại một chút thể diện cho nàng, không nói thẳng ra. Ngay cả tiền thưởng cũng không nhận, hẳn là biết nàng túng quẫn trong tay nên không nỡ lấy.
Khóe môi nàng khẽ cong lên, nụ cười chua chát.
Nàng thân là thiếu phu nhân của phủ Kính Quốc Công nhưng thực ra còn chẳng bằng một ma ma lâu năm trong phủ.
Xuất thân từ gia đình quan lại nhỏ. Suốt đời phụ thân nàng, chức quan cao nhất cũng chỉ là Lý Vấn lục phẩm ở Ty Bố Chính Thừa Tuyên sứ. Bản thân nàng lại không phải người kinh thành. Theo lẽ thường, nàng vốn không thể nào gả vào phủ Quốc Công nơi hoàng đô phồn hoa này.
Chỉ là năm xưa, lão Kính Quốc Công từng chịu ơn tổ phụ nàng, vì thế hứa kết thông gia. Đến đời phụ thân, do nhiều trắc trở, hôn ước ấy không thành. Trước lúc lão Quốc Công lâm chung, ông vẫn để lại lời dặn, yêu cầu con cháu đời sau nhất định phải cưới con gái họ Cố để tròn nghĩa cũ.
Sau khi Cố Hy Ngôn chào đời, hôn sự hai nhà liền được định xuống. Năm nàng mười sáu tuổi, kiệu hoa đón thẳng vào phủ.
Phủ Kính Quốc Công chuông vàng mâm ngọc, quy củ nghiêm ngặt, dĩ nhiên khác xa những gia đình quan lại tầm thường. Khi mới gả vào, nàng việc gì cũng dè dặt, lời nói cử chỉ đều cân nhắc kỹ lưỡng, chỉ sợ bị người ta xem thường xuất thân.
Nàng từng hy vọng sớm sinh được một trai một gái, để có chỗ đứng vững vàng trong phủ, yên ổn ngồi yên vị trí Lục thiếu phu nhân này.
Chỉ tiếc, cảnh tốt chẳng kéo dài.
Phu quân nàng mất nơi sa trường, vĩnh viễn không thể trở về.
Bên nhà mẹ đẻ lại liên tiếp gặp biến cố. Nàng chỉ có thể lén bán bớt đồ hồi môn, đổi lấy chút bạc gửi về giúp đỡ nhưng dẫu vậy vẫn không xoay chuyển được cục diện.
Cửa phòng khẽ mở.
Thu Tang bưng chén trà bước vào. Vừa nhìn thấy sắc mặt nàng, Thu Tang tái hẳn đi: “Thiếu phu nhân, người làm sao vậy?”.
Sắc mặt Cố Hy Ngôn trắng nhợt như tờ giấy.
Nàng tựa vào bức bình phong phía sau, khẽ lắc đầu.
Lúc này, trong lòng nàng gần như đã xác định rõ người ở ngoài kia chính là tẩu tẩu.
Tẩu tẩu đột ngột tới kinh thành, lại không hề báo trước, ắt hẳn đã xảy ra biến cố. Rất có thể… là đến nương nhờ.
Nghĩ vậy, tim nàng nặng trĩu.
Nếu thật sự là tới cầu cứu, nàng bắt buộc phải đến bẩm lại với lão phu nhân, phải quỳ xuống cầu xin bà mở lượng từ bi, dang tay giúp đỡ bên nhà mẹ đẻ.
Bởi vì nàng thực sự không còn con đường nào khác.
Nàng miễn cưỡng bước đến bàn trà, ngồi xuống, nâng chén lên uống một ngụm. Trà là loại thượng hạng, hái từ mầm non đầu xuân, hương lẽ ra thanh mát dịu nhẹ. Thế nhưng lúc này nàng hoàn toàn không cảm nhận được vị gì.
Trong đầu nàng rối bời.
Rốt cuộc tẩu tẩu đã gặp chuyện gì? Lại có biến cố nào xảy ra nữa.?
Hay là cháu trai, cháu gái xảy ra điều chẳng lành?
Lát nữa gặp lão phu nhân, nàng nên mở lời thế nào. Phải nói ra sao để không khiến bà khó chịu. Liệu bà có bằng lòng giúp đỡ hay không?
Dẫu thế nào đi nữa, việc trước mắt vẫn phải sắp xếp chỗ ở, an trí cho tẩu tẩu đã.
Đang lúc nàng cân nhắc trước sau như vậy, ngoài viện bỗng vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Một tiểu nha hoàn hớt hải chạy vào, cúi người bẩm báo: “Thiếu phu nhân, Chu đại tẩu… đã dẫn người tới rồi.”