Thực ra đây là ngày thứ ba kể từ khi Tần Thược đến quần đảo Mạnh Hi.
Khoảng một tháng rưỡi trước, anh vừa kết thúc một nhiệm vụ chống khủng bố ở khu vực Kelona, do phạm vi nhiệm vụ khá rộng, quá trình hành động rất nguy hiểm, lực lượng đặc nhiệm từ quốc gia của anh bị thương vong nặng nề, chính bản thân anh cũng không thoát khỏi việc bị thương.
Sau khi vết thương hồi phục, xuất phát từ sự quan tâm đến trạng thái tâm lý của họ, cấp trên đã phê duyệt cho anh một kỳ nghỉ dài để thư giãn đầu óc. Ban đầu Tần Thược từ chối, nhưng sau khi về nhà, anh lại cảm thấy nghỉ ngơi một thời gian cũng không phải chuyện gì quá đáng.
Nghe nói quần đảo Mạnh Hi phong cảnh tuyệt đẹp, đặc biệt là nhảy dù trên biển rất đáng để trải nghiệm. Tần Thược từng có một thời gian làm việc liên quan đến hàng không, sau này chuyển sang làm cảnh sát, nhưng tình yêu với bầu trời thì vẫn không thay đổi, thế nên anh không do dự mà mua vé máy bay đến đó.
Máy bay hạ cánh tại khu trung tâm đại lục vào tối hôm kia, vì lúc đó cũng đã tối muộn nên anh không lên đảo ngay trong ngày.
Sáng hôm qua, anh tỉnh dậy trên giường trong một khách sạn gần biển, trong giây lát, lúc đó anh không phân biệt được mình đang ở đâu. Sau khi ăn sáng ở nhà hàng ven biển, chuẩn bị lên đảo, thì mới được thông báo là do lượng khách du lịch quá đông, nên phải xếp hàng chờ tàu ra đảo.
Tần Thược đành xếp hàng đến tận tối mới có thể nhận phòng tại nhà nghỉ trên đảo. Trong lúc chờ, anh còn bị một loài côn trùng không rõ danh tính cắn, dù không đau lắm, vả lại anh cũng chẳng để tâm nhiều.
Anh nói chuyện rất hợp với ông chủ Hà của nhà nghỉ, từ đó nắm được một số thông tin về quần đảo Mạnh Hi này, điều quan trọng nhất là các nội dung liên quan đến nhảy dù.
Ông chủ Hà thích trà hồng vùng vĩ độ thấp, Tần Thược hào phóng tặng ông một hộp lớn, anh cũng nghe ông chủ Hà nhắc đến gần đây đảo thường xuyên xảy ra các vụ khách du lịch bị thương, còn nói tới một bác sĩ mới đến đảo.
Tần Thược không nói gì.
Chiều nay sau khi chợp mắt một lúc, cuối cùng anh cũng có thể mang theo hy vọng, đeo ba lô lên vai, thuê xe chạy đến căn cứ nhảy dù mà ông chủ Hà đã chỉ.
Anh có chứng chỉ hợp lệ của Hiệp hội Nhảy dù Quốc tế, nên mỗi lần chỉ cần mượn máy bay và thiết bị của công ty nhảy dù rồi tự mình nhảy xuống.
Nhiều căn cứ nhảy dù không cung cấp dịch vụ kiểu này, nhưng may là trước khi đến, Tần Thược đã xác nhận kỹ càng về tư cách pháp lý của cơ sở tại Mạnh Hi.
Vì thế, cho dù bên công ty kiên quyết bắt anh ký ba bản cam kết miễn trừ trách nhiệm khác nhau, anh vẫn nhanh chóng chấp thuận và kiên nhẫn ký tên.
Khi đưa thẻ căn cước, nhân viên đối chiếu gương mặt anh, một lát sau lại ngẩng đầu lên, cười hỏi: “Chúc mừng sinh nhật nhé, đây là món quà sinh nhật cho bản thân à?”
Tần Thược lắc đầu: “Chỉ là sở thích thôi.”
Đối phương cũng không hỏi thêm, đợi anh ký xong mới cẩn thận hướng dẫn cách sử dụng thiết bị, dù Tần Thược đã quá quen, anh vẫn nghiêm túc nghe hết.
Trực thăng từ từ bay lên độ cao 16000 feet, từ đây có thể nhìn bao quát làn nước biển xanh thẳm vô tận bao quanh quần đảo.
Bên trong khoang, tiếng ồn rất lớn, khi đạt đến độ cao chỉ định, gần như không thể nghe thấy tiếng huấn luyện viên nói gì, chỉ còn lại khung cảnh ngày càng rộng lớn, không bờ bến, và tiếng tim đập rền vang trong lồng ngực.
Huấn luyện viên không lãng phí thời gian, kiểm tra xong thiết bị liền rầm một tiếng kéo cửa khoang ra.