Sau bữa cơm trưa thân mật, Phong ôm cái bụng căng đầy trở lên phòng làm việc. Được một lúc thì cửa phòng lại vang lên giọng nói trong trẻo của Tuyết Nhi, cô bé đang bên trên tay một dĩa hoa quả thơm ngon đủ loại tiến vào phòng:
- Nghỉ tay thêm chút ăn tý trái cây tráng miệng đi anh Phong, em vừa gọt xong nè.
- Cảm ơn em nhé, anh đang...
- Lại tính ngại ngùng từ chối nữa à, không sợ em lại giận à? - Tuyết Nhi chen ngang, không cho Phong có cơ hội từ chối.
- Ơ... không phải... anh chỉ là...
- Không nhưng nhị gì hết, nào há miệng ra, anh vẫn cứ làm đi, còn ăn thì vẫn cứ phải ăn.
Tuyết Nhi nói rồi cầm lấy một quả cherry đỏ mọng dứ dứ vào miệng anh chàng lỳ lợm. Phong phì cười, cuối cùng cũng phải chịu thua cô bé, khẽ mở miệng ra ngậm lấy cả trái rồi ngồm ngoàm trong miệng. Tuyết Nhi thấy thế cũng giật mình, vội vàng nói:
- Này... ăn từ từ thôi, ai bảo anh cho hết vào mồm thế kia, mắc nghẹn thì sao...
Phong không nói gì mà chỉ đưa ngón tay cái lên ra hiệu mình ổn khiến cô bé cười khúc khích. Cứ thế, Phong cặm cụi vào công việc, thỉnh thoảng lại được người đẹp mớm cho một loại trái cây thơm ngọt. Thoáng chốc cả đĩa đã hết sạch, nhưng chủ yếu là Tuyết Nhi xử lý, có lẽ trái cây mới là món chính của nàng chứ không phải bữa cơm kia.
- Hì hì... anh ăn thêm không, để em xuống lấy thêm?
- Không, không - Phong vội vàng từ chối - anh no lắm rồi, thật đấy, không ăn nổi nữa.
Thấy gương mặt có vẻ thành khẩn của Phong, Tuyết Nhi cười khúc khích rồi nàng cũng không ép buộc anh nữa. Đặt chiếc dĩa lên bàn, cô thả mình trên chiếc sofa ở góc phòng, một lúc sau, cô bé nói với giọng hơi ngái ngủ:
- Anh còn làm lâu không?
- Ừm... chắc khoảng 1 tiếng nữa là xong, sau đó là chạy thử rồi kiểm tra xem có trục trặc gì không là ổn.
- Ưm... hơ... thế anh làm đi, em ngủ một giấc đây... hớ... hơ... - Tuyết Nhi nói cùng một cái ngáp dài.
- Ơ... sao em không về phòng...
Phong quay sang, nói chưa hết câu thì đã thấy cô bé nhắm nghiền đôi mắt, hơi thở đều đặn. Phong hơi sững người, thân hình thướt tha của cô bé đang thả dài trên chiếc sofa, gương mặt tròn xoe càng thêm đáng yêu khi chìm vào giấc ngủ, thêm vào đó, 2 bầu ngực tròn trịa cứ đều đặn phập phồng theo từng hơi thở như mời gọi.
Phong cứ thế say sưa ngắm nhìn, mãi cho đến khi ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân, anh mới sực tỉnh, vội vàng quay vào màn hình tiếp tục công việc. Tiếng bước chân ấy càng lúc càng tiến gần, bất giác, nhịp tim của Phong tăng cao như đang lén lút làm việc gì đó xấu xa. Khi tiếng chân dừng lại thì Tuyết Nhung đã đứng ở cửa phòng, cô quan sát vài giây rồi tiến vào trong, khẽ cất tiếng hỏi:
- Con bé ngủ rồi à?
- Dạ, hình như ngủ được một lúc rồi, con thấy em ngủ say nên không dám gọi.
Phong quay sang trả lời thì thấy Tuyết Nhung đã thay đổi trang phục, cô khoác bên ngoài một chiếc áo dài đến gối, che khuất toàn bộ trang phục bên trong. Cổ áo chữ V khoét sâu là lộ hẳn cái cổ và vùng da trắng ngần, lấp ló đôi chút khe ngực đầy quyến rũ làm Phong không tránh khỏi tò mò và bắt đầu có những suy nghĩ về cơ thể hấp dẫn bên dưới.
Thấy Phong cứ mãi nhìn mình, Tuyết Nhung hơi ửng hồng đôi má nhưng cô nhanh chóng ổn định tâm lý, lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của chàng sinh viên:
- À, cô lên đây tính hỏi hai đứa có ăn thêm trái cây không, nãy cô có nhắn tin mà không thấy con bé trả lời.
- Dạ... con... con cảm ơn cô, con ăn nhiều lắm rồi, bụng không chứa nổi đâu ạ. - Phong giật bắn mình, vội vàng trả lời, cố gắng tự nhiên hết mức có thể.
Tuyết Nhung che miệng cười khúc khích khi thấy Phong xấu hổ cứ cúi gằm mặt xuống. Bất chợt, cô nảy ra một ý tưởng trêu chọc anh chàng chất phác. Cứ để mặc ánh mắt si mê của Phong, cô xoay lưng bước chầm chầm về phía sofa. Dáng đi uyển chuyển, hai khối mông nung núc đánh vòng số 8 theo từng bước chân dù đang bị che khuất dưới lớp áo khoác kín đáo.
Phong vô thức nuốt ực một ngụm nước bọt. Tuyết Nhung biết rõ sau lưng mình đang có một cặp mắt dán vào từng đường nét cơ thể, hơi thở cô cũng dần gấp gáp. Rồi cô đứng lại bên sofa, nơi con gái mình đang say giấc. Phong há hốc mồm khi Tuyết Nhung dứt khoát lột bỏ lớp che chắn bên ngoài, để lộ ra cơ thể tràn đầy sức sống trong bộ váy ngủ mỏng manh màu đen huyền ảo.
Người đẹp nóng bỏng càng làm tăng thêm sự kí©ɧ ŧɧí©ɧ cho cậu thanh niên khi cô cúi xuống đắp lấy tấm áo cho cô con gái, hai bờ mông to tròn như quả dưa hấu lại càng căng đầy, hằn rõ những đường hoa văn của chiếc qυầи ɭóŧ lên làn vải mỏng manh. Con cặ© trong quần của Phong đã cương to, cứng ngắc và nổi cộm lên một đoạn vắt ngang hạ bộ.
Phong nuốt nước miếng ừng ực, miệng lưỡi khô khốc. Thấy Tuyết Nhung chuẩn bị quay người lại, anh vội vã xoay vào màn hình, cố gắng tập trung vào công việc mong xua đi những suy nghĩ xấu xa. Nhưng mọi việc nào dễ dàng đến thế, Tuyết Nhung sau đó lại bước gần đến bên cạnh, mùi hương quyến rũ không còn được che đậy cứ ào ạt xông vào tâm trí khiến cho Phong không tài nào tập trung được. Anh cứ bấm vu vơ vào các phần mềm mà chẳng biết mình đang làm gì. Cũng may là sau thời gian trêu chọc, Tuyết Nhung cũng mở cho anh một lối thoát, cô cất tiếng nhỏ nhẹ:
- Con đang kiểm tra các phần mềm cho con bé à?
- Dạ... con... dạ... đúng rồi... còn một vài phần mềm đang cài đặt, sắp xong rồi ạ.
- Ừm... con cũng giỏi thật đấy, biết bao nhiêu đồ công nghệ thế này mà sắp xếp thật chu đáo, con rất thích tìm hiểu lĩnh vực này à?
- Dạ, con có nghiên cứu chút thôi ạ, vẫn còn nhiều thứ chưa biết lắm, bây giờ đồ công nghệ đổi mới liên tục, con chỉ cố gắng chọn ra những món phù hợp cho Tuyết Nhi thôi, nhất là về các camera để hình ảnh phát livestream được đẹp nhất. - Phong dần lấy lại sự bình tĩnh và tự nhiên khi nhắc đến công việc, anh cứ ȶᏂασ ȶᏂασ bất tuyệt như được giải bày tâm sự.
Sau khi được Phong giới thiệu về các thiết bị anh lựa chọn, Tuyết Nhung cũng có vẻ hào hứng trước sự hiểu biết và cách nói chuyện chững chạc, chuyên nghiệp của Phong trong công việc. Cô dần bị cuốn vào câu chuyện lúc nào không hay, cứ hỏi Phong hết món này đến món khác. Anh cũng say sưa giải thích. vừa đúng lúc phần cài đặt cho chiếc Camera - một món đồ đắt tiền và quan trọng trong dàn máy - vừa xong, Phong hí hửng khoe với Tuyết Nhung:
- A... cuối cùng thì cũng cài đặt xong cho cái Camera, con bật thử lên để xem chất lượng cô nhé.
Tuyết Nhung nhìn về chiếc máy ảnh được đặt trên giá đỡ phía sau dàn máy, cô hơi khựng lại định nói gì đó nhưng đã muộn, Phong đang ngon trớn trong công việc nên ȶᏂασ tác rất nhanh. Hình ảnh của hai con người lập tức hiện lên cực kỳ sắc nét trên chiếc màn hình to trước mặt.
Phong lại một lần nữa ngơ ngẩn khi dưới góc độ của chiếc máy ảnh, hai quả vυ" căng mọng, trắng tinh của Tuyết Nhung được phơi bày gần như trọn vẹn, dù được gói ghém kỹ lưỡng trong chiếc áo ngực nhưng vì quá to nên chúng vẫn ngồn ngộn, đầy ắp, căng tràn nhựa sống. Phong chỉ được chiêm ngưỡng chúng trong vài giây bởi Tuyết Nhung đã nhanh chóng lùi về nép vào phía sau chiếc ghế, anh cố gắng nuốt thật khẽ một ngụm nước bọt rồi tắt đi hình ảnh, giả vờ như đang điều chỉnh các thông số.
Biết rằng phần khiêu khích của mình đã đến giới hạn, Tuyết Nhung vội vàng lui bước, cô bước đến lấy chiếc đĩa trái cây rồi lấy đó làm cớ để rời đi. Còn lại một mình trong phòng, Phong tranh thủ điều chỉnh lại vị trí con cặ© cho dễ chịu một chút rồi cố kìm hãm con quỷ dâm dục đang thai nghén trong lòng để cố gắng hoàn thành nốt công việc. Còn Tuyết Nhung sau khi về lại phòng mình thì cứ mãi ngắm nghía, vuốt ve cơ thể mình trước gương, thỉnh thoảng lại nghĩ vu vơ gì đó rồi cười thích thú.