Chú – Duy Duy: Mối Tình Không Nên Gọi Tên

Chương 4: Khi Không Còn Lối  Thoát 

Trước Sau

break

Cuộc điện thoại đến vào một buổi tối rất bình thường.

Tạ Khải Anh đang đứng trong phòng làm việc, Minh Duy ở phòng khách xem tivi. Giữa hai người vẫn là khoảng cách không tên — không xa, nhưng cũng chẳng đủ gần để chạm vào mà không do dự.

Điện thoại rung.

Anh nhìn màn hình, lông mày khẽ cau lại.

“Chú nghe.”

Giọng ở đầu dây bên kia không lớn, nhưng đủ khiến sắc mặt anh thay đổi. Minh Duy không nghe rõ nội dung, chỉ thấy Tạ Khải Anh im lặng rất lâu, rồi đáp lại bằng giọng trầm thấp:

“Con biết rồi. Cuối tuần con sẽ về.”

Cuộc gọi kết thúc.

Không gian trong nhà chợt trở nên lạnh đi vài độ.

Minh Duy nhìn anh, không hỏi ngay. Cậu chờ. Nhưng sự im lặng kéo dài khiến cậu không thể giả vờ như không có gì.

“Có chuyện gì sao?”

Cuối cùng cậu vẫn lên tiếng.

Tạ Khải Anh quay sang, ánh mắt sâu và mệt.

“Gia đình chú.”

Hai chữ ấy đủ khiến Minh Duy hiểu. Những ranh giới mà họ cố tình quên đi, cuối cùng vẫn quay lại.

“Muốn chú về nhà?”

Minh Duy hỏi, giọng rất nhẹ.

“Ừ.”

Anh gật đầu. “Có lẽ… họ đã nhận ra điều gì đó.”

Không nói rõ, nhưng cả hai đều hiểu “điều gì đó” là gì.

Minh Duy mím môi. Cảm giác bị bóp chặt nơi ngực khiến cậu phải hít sâu một hơi.

“Vậy chú đi đi.”

Câu nói bình thản đến mức Tạ Khải Anh bất ngờ.

“Em không hỏi thêm sao?”

Minh Duy cười nhạt.

“Có hỏi, chú cũng sẽ không nói hết.”

Tạ Khải Anh không phủ nhận. Anh bước lại gần, dừng trước mặt Minh Duy. Lần đầu tiên trong nhiều ngày, anh không giữ khoảng cách nữa.

“Minh Duy,” anh nói chậm rãi, “có thể… chúng ta nên dừng lại một thời gian.”

Không khí như đông cứng.

Minh Duy nhìn anh rất lâu. Lâu đến mức Tạ Khải Anh bắt đầu thấy bất an.

“Dừng lại… là thế nào?”

Cuối cùng cậu hỏi.

“Là trở về đúng vị trí.”

Giọng anh trầm xuống. “Chú là chú. Em là em.”

Minh Duy bật cười. Nhưng tiếng cười ấy không hề vui.

“Vị trí nào?”

Cậu tiến lên một bước. “Vị trí mà chú nhìn em như thế này, nhưng lại bảo là không có gì sao?”

Khoảng cách giữa hai người lại bị xóa nhòa.

Tạ Khải Anh đưa tay lên, như muốn chạm, nhưng rồi lại dừng lại giữa không trung.

“Chú không muốn em bị tổn thương.”

“Nhưng chú đang làm em tổn thương.”

Minh Duy nói, giọng rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khiến người khác đau lòng.

Cậu kéo tay anh đặt lên ngực mình. Nhịp tim đập rõ ràng, nhanh và mạnh.

“Chú nghe thấy không?”

Minh Duy hỏi khẽ. “Nó không biết dừng lại.”

Tạ Khải Anh siết tay, cuối cùng vẫn không rút ra được. Anh cúi đầu, trán chạm trán cậu.

“Chú sợ.”

“Sợ điều gì?”

“Sợ không bảo vệ được em.”

“Sợ chính mình.”

Minh Duy nhắm mắt lại.

“Em không cần chú bảo vệ như một đứa trẻ.”

Cậu nghiêng đầu, môi chạm lên môi anh. Nụ hôn này không vội, không gấp, mang theo chút bi thương. Tạ Khải Anh đáp lại gần như theo bản năng, bàn tay đặt lên lưng cậu, ôm chặt trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Nhưng rồi anh dứt ra.

“Đủ rồi.”

Giọng anh khàn đi. “Nếu tiếp tục, chú sẽ không dừng được.”

Minh Duy không giữ anh lại. Cậu chỉ đứng đó, nhìn anh lùi về phía sau, như nhìn một người đang tự ép mình rời xa.

“Chú đi bao lâu?”

Cậu hỏi.

“Vài ngày.”

Tạ Khải Anh đáp. “Hoặc lâu hơn.”

Minh Duy gật đầu.

“Em sẽ chờ.”

Tạ Khải Anh nhìn cậu, ánh mắt phức tạp.

“Đừng.”

Minh Duy mỉm cười.

“Đó là việc của em.”

Đêm đó, Tạ Khải Anh rời đi rất khuya.

Minh Duy đứng bên cửa sổ, nhìn chiếc xe khuất dần trong màn đêm. Cậu đặt tay lên môi mình, nơi vẫn còn cảm giác của nụ hôn vừa rồi.

Cậu biết, lần chia xa này không phải kết thúc.

Mà là thử thách.

Và nếu Tạ Khải Anh quay lại…

mọi ranh giới sẽ không còn cơ hội được dựng lên nữa.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc