Sau buổi sáng hôm đó, mọi thứ dường như trở lại bình thường.
Quá bình thường.
Tạ Khải Anh về muộn hơn, rời nhà sớm hơn. Những cuộc trò chuyện ngắn lại, ánh mắt cũng tránh né. Anh không còn đứng quá gần Minh Duy, không còn vô thức đưa tay chỉnh cổ áo cho cậu, càng không để khoảng cách giữa hai người trở nên mờ ám như đêm mưa ấy.
Nhưng càng tránh, càng rõ.
Minh Duy cảm nhận được sự căng thẳng trong từng hành động nhỏ. Sự im lặng ấy không lạnh, mà nóng — nóng đến mức khiến người ta ngột ngạt.
Chiều hôm đó, Minh Duy trở về nhà sớm hơn dự định.
Vừa bước vào phòng khách, cậu đã thấy Tạ Khải Anh đang đứng nói chuyện với một người đàn ông khác. Trẻ hơn anh vài tuổi, ăn mặc gọn gàng, nụ cười quá mức thân thiện.
“…tôi sẽ gửi tài liệu lại cho anh sau.”
Người kia nói, ánh mắt vô tình lướt qua Minh Duy, dừng lại hơi lâu.
“Ừ.”
Tạ Khải Anh gật đầu.
Minh Duy đứng yên tại chỗ, không hiểu vì sao trong lòng bỗng dâng lên cảm giác khó chịu. Rõ ràng Tạ Khải Anh không làm gì sai. Nhưng cách người kia nhìn anh — quá thoải mái — khiến cậu không vui.
Khi cửa đóng lại, Tạ Khải Anh quay sang.
“Về sớm thế?”
Minh Duy gật đầu, không đáp ngay. Một lúc sau mới hỏi:
“Người vừa rồi là ai?”
“Đồng nghiệp cũ.”
Anh trả lời ngắn gọn.
Minh Duy “à” một tiếng, rồi quay đi. Cậu không hỏi thêm, nhưng thái độ ấy lại khiến Tạ Khải Anh chú ý. Ánh mắt anh dừng trên gáy cậu, nơi vành tai hơi đỏ lên.
“Em khó chịu?”
Anh hỏi.
Minh Duy khựng lại.
“Không.”
Một câu phủ nhận quá nhanh.
Tạ Khải Anh bước tới, đứng phía sau cậu. Không chạm, nhưng đủ gần để Minh Duy cảm nhận được hơi thở quen thuộc.
“Em không giỏi nói dối.”
Minh Duy quay đầu, ánh mắt đối diện ánh mắt.
“Vậy chú thì sao?”
Cậu hỏi khẽ. “Chú giỏi trốn tránh à?”
Không khí chợt nặng xuống.
Tạ Khải Anh siết chặt tay.
“Chú đang cố bảo vệ em.”
“Hay là bảo vệ chính chú?”
Minh Duy hỏi lại, giọng bình tĩnh đến lạ.
Câu nói ấy khiến anh không thể đáp ngay. Anh đưa tay lên, dừng lại trước vai Minh Duy vài giây, rồi cuối cùng vẫn đặt xuống. Lực không mạnh, nhưng đủ để giữ cậu đứng yên.
“Em không hiểu,” anh nói chậm rãi, “nếu tiếp tục thế này, chú sẽ không kiểm soát được.”
Minh Duy ngẩng đầu, ánh mắt sâu hơn.
“Vậy thì đừng kiểm soát.”
Chỉ bốn chữ, nhưng như châm lửa.
Tạ Khải Anh kéo cậu lại, ép lưng cậu tựa vào tường. Không mạnh bạo, nhưng dứt khoát. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức không còn chỗ trống. Minh Duy cảm nhận được nhiệt độ cơ thể anh, nghe rõ nhịp tim anh đang loạn nhịp.
“Minh Duy.”
Anh gọi tên cậu, giọng trầm thấp. “Em đang thử thách giới hạn của chú.”
Minh Duy không né. Ngược lại, cậu đặt tay lên ngực anh, nơi nhịp tim đập dồn dập.
“Em chỉ muốn biết… chú có thật sự muốn em không.”
Câu hỏi ấy như một nhát dao, nhưng cũng là lời thú nhận.
Tạ Khải Anh cúi đầu. Môi anh dừng lại bên tai Minh Duy, không chạm, chỉ thì thầm:
“Nếu không muốn, chú đã không ghen.”
Minh Duy run nhẹ.
Lần này, Minh Duy chủ động. Cậu nghiêng đầu, môi lướt qua khóe môi anh. Không sâu, không vội, chỉ là một cái chạm ngắn, nhưng đầy khiêu khích.
Tạ Khải Anh hít sâu một hơi, rồi cuối cùng vẫn đáp lại. Nụ hôn không giống hai lần trước — mạnh hơn, nặng hơn, mang theo cảm xúc bị kìm nén. Bàn tay anh giữ lấy eo Minh Duy, ngón tay siết nhẹ, như muốn xác nhận sự tồn tại của cậu.
Khi tách ra, cả hai đều thở gấp.
“Đủ rồi.”
Tạ Khải Anh nói, nhưng giọng không còn chắc chắn. “Chú không thể…”
Minh Duy nhìn anh, ánh mắt không trách móc.
“Em sẽ đợi.”
Cậu nói. “Nhưng chú đừng đẩy em ra.”
Tạ Khải Anh không trả lời. Anh chỉ đưa tay lên, đặt lên đầu Minh Duy, khẽ xoa — một cử chỉ quen thuộc, nhưng lần này lại mang ý nghĩa hoàn toàn khác.
“Em đúng là…”
Anh thở dài. “Biết cách khiến chú rối loạn.”
Đêm đó, họ lại giữ khoảng cách.
Nhưng cả hai đều hiểu, thứ gọi là “kiểm soát” đã bắt đầu nứt vỡ.
Và chỉ cần một cái chạm nữa thôi… mọi thứ sẽ vượt xa giới hạn ban đầu.