Căn bếp trở nên yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ chuyển động.
Sau nụ hôn đó, không ai nói thêm lời nào.
Tạ Khải Anh buông Minh Duy ra trước. Không phải vì hết cảm xúc, mà vì sợ nếu chậm thêm một giây, anh sẽ không còn đủ tỉnh táo để dừng lại. Anh quay lưng, hai tay chống lên mặt bàn bếp, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp.
Phía sau, Minh Duy đứng im. Cậu không tiến lên, cũng không lùi lại, chỉ lặng lẽ nhìn tấm lưng quen thuộc kia — tấm lưng đã che chở cậu suốt nhiều năm, giờ đây lại run lên vì chính cậu.
“Chú hối hận rồi sao?”
Giọng Minh Duy vang lên, rất khẽ.
Tạ Khải Anh siết chặt hàm.
“Minh Duy, đừng hỏi những câu mà em đã biết đáp án.”
Minh Duy mím môi. Cậu bước tới, không chạm vào, chỉ đứng đủ gần để cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh.
“Nếu chú thật sự hối hận,” cậu nói, “vừa rồi chú đã không hôn em.”
Câu nói ấy như một nhát dao, cắm thẳng vào nơi mềm yếu nhất. Tạ Khải Anh nhắm mắt lại. Anh không thể phủ nhận.
Anh xoay người, ánh mắt trầm xuống, sâu đến mức khiến Minh Duy khẽ run.
“Em có biết, một khi bước qua rồi, sẽ không dễ quay đầu không?”
“Em chưa từng định quay đầu.”
Minh Duy đáp, không do dự.
Ánh đèn vàng chiếu lên gương mặt cậu, làm lộ rõ vẻ kiên định mà Tạ Khải Anh chưa từng thấy ở “đứa trẻ” ngày nào. Trong khoảnh khắc ấy, anh bỗng nhận ra — Minh Duy thật sự đã trưởng thành. Trưởng thành đến mức có thể khiến anh đánh mất lý trí.
Anh giơ tay, dừng lại giữa không trung vài giây, rồi cuối cùng vẫn đặt lên má cậu. Động tác rất nhẹ, như sợ chạm mạnh sẽ làm vỡ đi thứ gì đó mong manh.
“Em nguy hiểm hơn chú nghĩ.”
Giọng anh trầm thấp.
Minh Duy nghiêng đầu, áp má vào lòng bàn tay anh.
“Vậy chú còn dám để em ở gần không?”
Câu hỏi ấy không cần câu trả lời. Vì chính Tạ Khải Anh đã kéo cậu lại, ôm vào lòng.
Cái ôm không quá chặt, nhưng đủ để Minh Duy cảm nhận được nhịp tim rối loạn nơi lồng ngực anh. Cậu vòng tay qua eo anh, lần đầu tiên chủ động như vậy. Cơ thể hai người dán sát, hơi thở hòa vào nhau, nóng đến mức khiến không khí cũng trở nên đặc quánh.
Tạ Khải Anh cúi đầu, môi lướt nhẹ qua thái dương Minh Duy, rồi dừng lại ở khóe môi. Nụ hôn lần này không vội. Chậm rãi. Như một sự cho phép ngầm.
Minh Duy đáp lại, khẽ mở môi. Chỉ là môi chạm môi, nhưng kéo dài hơn, sâu hơn. Đầu óc cậu trống rỗng, chỉ còn lại cảm giác được người mình khao khát ôm chặt.
Khi tách ra, Minh Duy dựa trán vào vai anh, giọng hơi run:
“Chú… đừng đẩy em ra.”
Tạ Khải Anh siết nhẹ vòng tay.
“Chú không đẩy.”
Anh ngừng một chút. “Nhưng chú cũng không cho phép mình đi xa hơn.”
Minh Duy khẽ cười, nụ cười mang theo chút bất đắc dĩ.
“Vậy là đủ rồi.”
Đêm đó, họ không làm gì hơn.
Chỉ là cùng ngồi trên sofa, vai kề vai, khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận từng nhịp thở. Tạ Khải Anh không chạm vào Minh Duy nữa, nhưng ánh mắt anh chưa từng rời khỏi cậu. Còn Minh Duy thì giả vờ xem điện thoại, nhưng tai lại đỏ lên vì ánh nhìn ấy.
Gần sáng, Minh Duy thiếp đi lúc nào không hay. Đầu cậu tựa vào vai anh. Tạ Khải Anh nhìn gương mặt ngủ say kia rất lâu, bàn tay khẽ nâng lên, rồi lại hạ xuống — không dám chạm.
“Em đúng là…”
Anh thì thầm. “Biết cách làm người khác phát điên.”
Buổi sáng hôm sau, ánh nắng chiếu vào phòng khách.
Minh Duy tỉnh dậy, phát hiện mình đang đắp áo khoác của Tạ Khải Anh. Trên bàn là một cốc sữa ấm và mẩu giấy nhỏ.
Ăn sáng rồi hãy ra ngoài.
Tối nay chú về muộn.
Nét chữ quen thuộc, ngay ngắn, như con người anh.
Minh Duy nhìn mẩu giấy rất lâu, rồi bật cười. Cậu biết, nụ hôn đêm qua không phải là kết thúc.
Mà là bắt đầu.