Chú – Duy Duy: Mối Tình Không Nên Gọi Tên

Chương 1: Ranh Giới 

Trước Sau

break

Cơn mưa đêm kéo dài không dứt, từng giọt nước trượt xuống mặt kính, để lại những vệt mờ nhòe như chính tâm trạng của những kẻ đang đứng trong căn nhà này.

Hạ Minh Duy trở về rất muộn.

Cậu không bật đèn lớn, chỉ để lại ánh sáng vàng nhạt từ chiếc đèn bếp. Áo sơ mi bị mưa thấm ướt, dán sát vào cơ thể cao gầy, lộ ra đường cong nơi xương quai xanh và vòng eo thon gọn. Minh Duy không vội thay đồ, chỉ đứng đó, dựa lưng vào bàn, như đang chờ một điều gì — hoặc một người nào đó.

Cửa mở.

Tạ Khải Anh bước vào, mang theo hơi lạnh của màn mưa. Anh tháo giày, treo áo khoác, động tác quen thuộc đến mức không cần suy nghĩ. Cho đến khi ngẩng đầu lên.

Ánh mắt anh dừng lại trên người Minh Duy quá lâu.

Quá mức cần thiết.

“Về muộn thế này?”

Giọng anh trầm, cố giữ bình thản.

Minh Duy quay đầu, ánh mắt chạm thẳng vào anh. Không né tránh, không ngây thơ như trước kia.

“Đợi chú.”

Hai chữ ngắn ngủi khiến không gian như bị siết chặt. Tạ Khải Anh khẽ nhíu mày.

“Đừng nói những lời dễ gây hiểu lầm.”

Minh Duy bật cười khẽ, tiếng cười rất nhẹ, nhưng đủ khiến tim người khác rung lên.

“Nếu chú không nghĩ nhiều, thì làm sao gọi là hiểu lầm?”

Cậu bước lên một bước. Chỉ một bước thôi, nhưng khoảng cách giữa hai người rút ngắn đến mức hơi thở đã có thể chạm vào nhau. Tạ Khải Anh cảm nhận được mùi hương quen thuộc từ cơ thể Minh Duy — mùi sữa tắm cậu hay dùng, trộn lẫn với mùi mưa đêm, khiến đầu óc anh trong giây lát trở nên trống rỗng.

“Minh Duy.”

Anh gọi tên cậu, giọng đã thấp hơn. “Em đang vượt quá giới hạn.”

“Giới hạn là do ai đặt ra?” Minh Duy hỏi lại, ánh mắt tối đi một chút. “Chú à, em không còn là đứa trẻ ngày xưa nữa.”

Bàn tay Tạ Khải Anh khẽ siết lại. Anh biết. Quá rõ là đằng khác. Chính vì biết nên mới nguy hiểm.

Anh quay mặt đi, định lùi lại một bước, nhưng cổ tay bỗng bị giữ chặt. Bàn tay Minh Duy ấm, run nhẹ, nhưng không hề buông.

“Buông ra.”

Giọng anh khàn đi.

Minh Duy không buông. Cậu nhón chân, ghé sát hơn. Khoảng cách giữa hai đôi môi chỉ còn là một sợi chỉ mong manh.

“Chú từng dạy em,” cậu nói rất khẽ, “rằng nếu muốn một thứ gì đó, phải đủ can đảm để đối diện.”

Hơi thở của Minh Duy phả lên môi anh, nóng đến mức khiến lý trí rung rinh. Tạ Khải Anh nhắm mắt lại, như cố níu lấy chút tỉnh táo cuối cùng.

“Đừng ép chú.”

Anh nói, gần như là cầu xin.

Nhưng Minh Duy chỉ mỉm cười. Rồi môi cậu chạm lên môi anh.

Chỉ là một cái chạm rất nhẹ. Rất ngắn. Như thử thách. Như thăm dò.

Thế nhưng, tim Tạ Khải Anh lại đập mạnh đến mức đau nhói. Khi anh mở mắt ra, Minh Duy vẫn ở đó, gần đến mức có thể thấy rõ hàng mi khẽ run.

“Em biết mình đang làm gì không?”

Anh hỏi, giọng trầm thấp.

“Em biết.” Minh Duy đáp. “Và em không hối hận.”

Lần này, là Tạ Khải Anh chủ động.

Anh kéo Minh Duy lại, môi chạm môi lần nữa — sâu hơn, chậm hơn. Không vội vàng, không thô bạo, chỉ là sự kìm nén suốt nhiều năm cuối cùng cũng tìm được khe hở để tràn ra. Hơi thở hai người quấn lấy nhau, nhịp tim rối loạn, không ai còn nhớ đến mưa ngoài kia hay ranh giới từng tồn tại.

Bàn tay anh vô thức đặt lên eo Minh Duy, cảm nhận được cơ thể cậu khẽ run. Cái run rẩy ấy khiến cổ họng anh khô rát, khiến nụ hôn trở nên nặng nề hơn.

Khi tách ra, trán kề trán, cả hai đều thở dốc.

Tạ Khải Anh nhắm mắt lại, giọng trầm xuống:

“Sau đêm nay… mọi thứ sẽ không còn như trước.”

Minh Duy nhìn anh, ánh mắt bình tĩnh đến lạ.

“Em chưa từng mong nó giống như trước.”

Ngoài kia, mưa vẫn rơi không ngừng.

Còn trong căn bếp nhỏ, ranh giới cuối cùng đã bị xóa nhòa — chỉ bằng một nụ hôn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc