Chú – Duy Duy: Mối Tình Không Nên Gọi Tên

Chương 5: Không Thể Quay Đầu

Trước Sau

break

Tạ Khải Anh đi đã năm ngày.

Căn nhà trở nên quá yên tĩnh. Yên tĩnh đến mức Minh Duy chỉ cần nhắm mắt lại cũng có thể nhớ rõ từng âm thanh quen thuộc — tiếng bước chân của anh mỗi khi về muộn, tiếng cửa phòng làm việc khép lại, thậm chí cả giọng nói trầm thấp gọi tên cậu trong những buổi tối tưởng như rất bình thường.

Giờ thì không còn nữa.

Minh Duy vẫn sinh hoạt như cũ. Đi học, về nhà, ăn uống đúng giờ. Không ai nhận ra cậu đang chờ đợi. Cũng không ai biết, mỗi đêm cậu đều mở điện thoại, nhìn màn hình trống rỗng rất lâu.

Không một cuộc gọi.

Không một tin nhắn.

Đến tối ngày thứ sáu, chuông cửa vang lên.

Minh Duy đang đứng trong bếp. Khi tiếng chuông vang lên lần thứ hai, tim cậu đập mạnh đến mức gần như nghẹt thở. Cậu biết là ai — trực giác mách bảo trước cả lý trí.

Cửa mở.

Tạ Khải Anh đứng đó, gương mặt mệt mỏi, áo sơ mi nhăn nhẹ, ánh mắt sâu và tối hơn trước rất nhiều. Chỉ cần nhìn anh như vậy thôi, Minh Duy đã thấy cổ họng mình khô rát.

“Chú về rồi.”

Anh nói.

Minh Duy không đáp. Cậu chỉ đứng yên, nhìn anh. Khoảng cách giữa hai người chưa đến hai mét, nhưng lại giống như đã xa nhau rất lâu.

“Em không hỏi chú đi đâu, làm gì sao?”

Tạ Khải Anh lên tiếng.

Minh Duy lắc đầu.

“Chú về là đủ rồi.”

Câu nói ấy khiến ánh mắt anh khẽ run.

Cửa vừa khép lại, Tạ Khải Anh đã tiến lên một bước. Không nhanh, nhưng dứt khoát. Minh Duy chưa kịp phản ứng thì đã bị ép lưng vào cánh cửa lạnh.

“Minh Duy…”

Giọng anh trầm và khàn. “Chú đã cố.”

Bàn tay anh đặt hai bên vai cậu, không siết, nhưng cũng không cho cậu lùi lại. Khoảng cách quá gần khiến hơi thở hai người hòa vào nhau.

“Cố rời xa em.”

Anh nói tiếp. “Nhưng không làm được.”

Minh Duy ngẩng đầu, ánh mắt đỏ nhẹ nhưng kiên định.

“Em biết.”

Tạ Khải Anh cúi xuống. Lần này không còn do dự. Nụ hôn rơi xuống môi Minh Duy mạnh hơn tất cả những lần trước — không thô bạo, nhưng đầy kìm nén. Như thể anh đang trút ra tất cả những gì đã dồn nén suốt những ngày xa cách.

Minh Duy đáp lại ngay lập tức. Hai tay vòng qua cổ anh, kéo anh lại gần hơn. Cơ thể hai người dán sát, nhịp tim va vào nhau, nóng đến mức khiến Minh Duy khẽ run.

Tạ Khải Anh dừng lại rất nhanh. Trán anh tựa lên trán cậu, hơi thở rối loạn.

“Chú không nên…”

Anh nói, nhưng bàn tay vẫn đặt chặt trên eo Minh Duy.

“Nhưng chú vẫn đang làm.”

Minh Duy thì thầm.

Khoảnh khắc ấy, Tạ Khải Anh biết mình đã thua.

Anh kéo Minh Duy vào lòng, ôm chặt đến mức cậu phải hít sâu một hơi. Cằm anh đặt lên vai cậu, giọng trầm thấp đến mức gần như là lời thú nhận.

“Gia đình chú phản đối.”

Anh nói. “Họ biết rồi.”

Minh Duy siết tay.

“Vậy chú định làm gì?”

Tạ Khải Anh im lặng rất lâu.

“Chú không thể quay lại như trước.”

Anh nói chậm rãi. “Và cũng không muốn em phải chịu đựng một mình.”

Minh Duy ngẩng đầu, nhìn thẳng vào anh.

“Em chưa từng sợ.”

Ánh mắt ấy khiến tim anh đau nhói.

Tạ Khải Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên khóe môi Minh Duy, lần này chậm rãi và dịu dàng hơn. Không còn là thử thách, không còn là trốn tránh — mà là sự thừa nhận.

“Vậy thì đừng rời xa chú.”

Anh nói. “Ít nhất là lúc này.”

Minh Duy mỉm cười, tựa trán vào ngực anh.

“Em chưa từng rời.”

Đêm đó, họ ngồi cùng nhau trên sofa, Minh Duy dựa vào lòng anh, còn Tạ Khải Anh vòng tay ôm lấy cậu. Không có thêm nụ hôn nào, nhưng sự gần gũi ấy lại thân mật hơn tất cả.

Bởi vì cả hai đều hiểu —

từ giây phút Tạ Khải Anh quay lại,

con đường phía trước chỉ còn một hướng.

Và không ai trong hai người còn muốn quay đầu nữa.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc