Dư phu nhân không hề hỏi những câu như “con có đồng ý?” hay không.
Có lẽ bởi vì Dư Thanh Yên là thứ nữ nên nàng mới không có quyền lựa chọn, không có quyền nêu lên ý kiến của mình.
Dư Thanh Yên rất cảm kích ơn dưỡng dục của Dư gia và Dư phu nhân.
Các gia đình khác, đích mẫu thường hay chèn ép thứ nữ đến nỗi sống không bằng chết.
Nhưng bà ấy lại không như vậy.
Dư phu nhân không hề cắt bớt chi tiêu của nàng, không đày đọa nàng, đôi khi còn quan tâm đến ăn mặc của nàng.
Cho nên Dư Thanh Yên rất quý mến bà, nàng cũng hiểu nổi khổ của bà đang trải qua.
Không ai muốn nữ nhi ruột rịt của mình gã cho một người như thế cả.
Nhưng không phải như vậy mà nàng trở thành vật thế.
Tuy Dư Thanh Yên không trực tiếp đáp trả nhưng nàng sẽ hành động.
“Con trở về đi.”
“Vâng ạ, chúc mẫu thân ngủ ngon.”
Nàng trở về phòng, khóa cửa lại.
Dư Thanh Yên ngồi xuống bàn học của mình, lấy từ trong hộc tủ ra một chiếc hộp.
Nàng dùng chìa khóa được giấu kín của mình mở ra.
Bên trong là vài tờ ngân phiếu có mệnh giá cao và một ít đồ kỷ niệm.
Số tiền này đã được nàng dành dụm rất lâu, để sau này sẽ có dịp dùng đến.
“Có lẽ, đã tới lúc rồi.”
___
“Yên Yên, anh biết mấy nay em có tâm sự, hãy kể cho anh nghe được không?”
Lâm Hiên đã nhìn thấu từ trước.
Nhưng bây giờ anh không thể chịu nổi nên mới phải mở miệng hỏi nàng.
Anh lo lắng cho nàng, bởi vì anh rất yêu nàng.
Dư Thanh Yên ngẩng đầu nhìn Lâm Hiên, nàng cắn môi, đôi mắt đần đỏ lên.
“Yên Yên đừng khóc, hãy nói cho anh nghe, anh sẽ giúp em.”
Cuối cùng Dư Thanh Yên cũng kể ra hết.
“Đích mẫu, muốn gả em cho Ôn thiếu soái làm thiếp.”
“Không… Không thể được.”
Lâm Hiên hoảng hốt ôm chầm lấy nàng, Dư Thanh Yên nằm trong lòng anh khóc nức nở.
Anh siết chặt lấy nàng, vội vã nói: “Sau khi học xong, anh về nhà nói chuyện chúng ta với cha mẹ.”
“Rồi cha mẹ anh sẽ tới Dư gia nói chuyện với cha em.”
“Anh sẽ cưới em làm chính thê, cả đời này sẽ không nạp thiếp.”
“Cha em chắc chắn sẽ đồng ý, sẽ không ép gả em cho Ôn thiếu soái nữa.”
“Yên Yên hãy đợi anh, hãy đợi anh.”
Dư Thanh Yên gật đầu: “Cho dù anh không cứu em, em vẫn sẽ tự cứu lấy mình.”
Lâm Hiên kéo nàng ra khỏi lòng mình, nhìn vào gương mặt đẫm lệ của nàng, lo lắng hỏi: “Em tính làm gì?”
Dư Thanh Yên cúi đầu, tay siết chặt lấy làn váy: “Em sẽ bỏ trốn.”
Khi Dư Thanh Yên về đến nhà, nàng nghe bà vú bên cạnh Dư phu nhân nói lại với mình: “Ngày mai Ôn thiếu soái sẽ tới thăm nha, phu nhân dặn tiểu thư hãy ăn mặc thật đẹp để cùng mọi người đón tiếp ngài ấy.”
Dư Thanh Yên nghe xong thì hai mắt nhắm lại, gật đầu nói: “Vâng, con biết rồi.”
Sau đó nàng quay sang nói với Dư Ngọc: “Em xin phép lên phòng, chào chị.”
Dư Ngọc nhìn theo bóng lưng của nàng, bỗng nhiên cảm thấy có lỗi.
Dù nàng ấy đã cố khuyên mẫu thân nhưng Dư phu nhân lại không hề lung lay.
Vả lại Dư Ngọc cũng có một chút ích kỹ, trong chuyện này nàng ấy không thể hiện thái độ quá gay gắt, nên dễ dàng bị Dư phu nhân khuyên giải.
Thật ra, Dư Ngọc cũng sợ hãi nếu như mình trở thành người được chọn.
Nên từ trong trái tim, nàng ấy đã thuận theo sự sắp xếp của mẫu thân mình.
Ai mà không sợ hãi khi phải gả cho một người như Ôn Cữu cơ chứ.
Dư Ngọc cũng chỉ là đang tìm đường cứu tương lai của bản thân mình.
Nàng ấy không phải thứ nữ, nàng có thân phận cao hơn Dư Thanh Yên, cho nên nàng không cần phải tự mình xung phong chui vào cái hố đó.