—
Dư Thanh Yên vừa về phòng liền ngã khuỵu, nàng không ngừng mọi chuyện lại đến nhanh như vậy.
Mới đó mà Ôn Cữu lại đến Dư gia một lần nữa.
Có phải là vì chuyện đó hay không?
Hắn đến Dư gia để cho phụ thân câu trả lời ư?
Càng nghĩ Dư Thanh Yên càng rối bồi, hai tay nàng run lên bần bật.
Nếu như… lỡ như, phụ thân thật sự đưa nàng cho hắn làm thiếp, thì làm sao Lâm Hiên còn cầu thân nàng được nữa.
“Hức… hức… phải làm sao đây… Phải làm sao đây?”
Chỉ còn cách bỏ trốn thôi sao?
Ngày hôm sau, Dư Ngọc và Dư Thanh Yên đều nghỉ học ở nhà.
Buổi tiệc sẽ diễn ra lúc chiều mát.
Sáng sớm trên dưới Dư gia đã bận rộn không ngừng.
Dư Ngọc và Dư Thanh Yên cũng bận rộn thử y phục và trang sức mới.
Suốt cả buổi, nàng đều trong trạng thái ngẩn ngơ, những suy nghĩ dồn dập trong đầu khiến Dư Thanh Yên vô cùng mệt mỏi.
Cuối cùng, ánh nắng bên ngoài cũng đã hết chói chang.
Tất cả mọi người đều đứng ngoài sân để đợi Ôn Cữu tới.
Dư phu nhân đứng phía trên liếc nhìn Dư Thanh Yên, cảm thấy hài lòng, gật đầu.
Hôm nay Dư Thanh Yên mặc một bộ hán phục áo đỏ váy trắng, trên vải có họa tiết rất tỉ mỉ, mái tóc được búi nhẹ và cài bằng trăm vàng có tua rua rũ xuống.
Tóc mai bay phấp phới bên sườn mặt càng tô lên đôi mắt kiềm diễm của nàng.
Còn Dư Ngọc thì mặc hán phục màu trắng gà, không nổi bật bằng Dư Thanh Yên.
Đây là sự sắp xếp của Dư phu nhân, bà muốn nàng nổi bật hơn để Ôn Cữu chú ý.
Dư Thanh Yên cắn môi, cúi đầu, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.
Tiếng xe dừng lại trước sân nhà, Dư lão gia tiến lên đón tiếp.
“Chào Ôn thiếu soái, thật vui vì lại gặp ngài.”
Ôn Cữu bước xuống xe, bắt tay với Dư lão gia rồi chào hỏi Dư phu nhân.
Dư phu nhân cũng chào hắn rồi nói với Dư Ngọc và Dư Thanh Yên: “Chào thiếu soái đi.”
Dư Ngọc cúi người nói: “Chào Ôn thiếu soái.”
“Chào Ôn tiểu thư.”
Dư Thanh Yên bước lên một bước, cứng ngắc chào hắn: “Chào Ôn thiếu soái.”
Ôn Cữu nhìn nàng, khẽ cười đáp lại: “Chào Ôn nhị tiểu thư.”
“Nào chúng ta vào trong thôi, mọi thứ đã chuẩn bị xong hết rồi.”
Dư lão gia mời hắn vào trong, tất cả mọi người đi theo sau.
Khi Dư Thanh Yên tính ngồi xuống thì Dư phu nhân bỗng nhiên nói: “Yên nhi qua ngồi cạnh Ôn thiếu soái để có gì giúp đỡ ngài ấy đi con.”
Động tác của nàng lập tức đông cứng.
Dư Ngọc quay đầu nhìn nàng.
Dư Thanh Yên mím môi nói: “Vâng thưa mẫu thân.”
Sau đó nàng đi qua ngồi cạnh Ôn Cữu.
“Nào chúng ta bắt đầu dùng bữa thôi.”
Đầu bếp dọn từng món lên.
Dư phu nhân lại nói với nàng: “Yên nhi, con múc cho Ôn thiếu soát một chén canh đi.”
“Vâng ạ.”
Dư Thanh Yên đứng lên, cầm lấy bát ở chỗ hắn, múc một chén canh nóng.
“Mời ngài, thiếu soái.”
Nàng nâng hai tay dâng chén canh tới trước mặt hắn.
Ôn Cữu nhìn này, con ngươi sâu lắng nổi lên sóng biển, hắn giơ tay nhận lấy, bàn tay đặt lên những ngón tay đang nắm chén canh nhỏ bé của nàng.
“Cảm ơn Ôn nhị tiểu thư.”
Dư Thanh Yên cúi đầu, bả vai run lên.
Đúng lúc, bỗng nhiên quản gia đi vào thông báo: “Phu nhân, lão gia, có người nhà của Lâm gia đến thăm.”
Dư Thanh Yên nghe xong liền ngẩng đầu lên, trong mắt hiện lên sự vui mừng.
Biểu cảm đó của cô đã rơi vào mắt Ôn Cữu.
Dư lão gia ngạc nhiên nói: “Sao lại đến ngay lúc này.”
Ông quay đầu nhìn Ôn Cữu: “Ôn thiếu soái…”
Ôn Cữu khẽ cười, nói: “Không sao, càng đông càng vui, Dư lão gia hãy mời bọn họ vào ăn cùng đi.”
“Vậy cảm ơn ngài.”