Chim Hoàng Yến Của Ôn Thiếu Soái

Chương 6: Sẵn lòng

Trước Sau

break

Ôn Cữu khẽ cười đáp: “Vẫn chưa có.”

“Người như thiếu soái chỉ cần ngoắc tay một cái là sẽ có rất nhiều người phụ nữ muốn đi theo mà, ha… ha.”

Dư lão gia tiếp tục nói: “Đích nữ của tôi cũng chưa hứa hôn, tôi và phu nhân đang tìm một gia đình tốt cho con bé.”

Dư phu nhân căng thẳng, siết chặt cái muỗng trong tay, nói: “Đúng vậy, tôi cũng đang lo cho hôn sự của Yên nhi nữa.”

“Mấy ngày nay luôn đau đầu vô cùng.”

Dư Thanh Yên giật mình, ngẩng đầu nhìn đích mẫu của mình.

Gương mặt của Dư lão gia thì đanh lại, có dấu hiệu nổi giận.

Ông liếc nhìn bà, như thể đã nhìn thấy ý định của Dư phu nhân.

“Ha… ha…”

Tiếng cười của Ôn Cữu thu hút sự chú ý của mọi người.

Hắn đặt ly rượu xuống bàn, ánh mắt nhìn về phía Dư Thanh Yên.

“Nếu có thể, tôi muốn giúp Dư phu nhân giải quyết chuyện đau đầu này một tay.”

___

“Bà bị điên sao, tại sao lại lôi con bé Yên nhi vào chuyện này?”

Ôn Cữu vừa đi, Dư lão gia lập tức bùng nổ, cãi nhau với Dư phu nhân ngay ở phòng khách.

Dư phu nhân bình tĩnh nói: “Ông nói gì tôi không hiểu?”

“Bà không hiểu, tôi thấy bà còn hiểu rất rõ đấy.”

“Tôi tính để Ngọc nhi gả cho ngài ấy, như vậy thì Dư gia sẽ giống như hổ mọc thêm cánh.”

“Nhưng tại bà mà mọi thứ đã bể hết rồi.”

Dư phu nhân cũng tức giận đáp lại ông: “Tôi không thể đứng nhìn ông bán Ngọc nhi cho thú dữ để đổi lấy quyền lực.”

“Con bé là con ruột của tôi, tôi sẽ không đứng nhìn con bé rơi vào cái hố đó.”

“Còn Yên nhi, nó là thứ nữ, vốn dĩ những chuyện này phải là trách nhiệm của nó.”


“Chứ không phải của Ngọc nhi.”

Dư Ngọc vội chạy tới giảng hòa: “Cha mẹ, đừng cãi nhau nữa.”

Dư phu nhân nói với nàng ấy: “Ngọc nhi đây không phải là chuyện của con, về phòng đi.”

Bà ấy tiếp tục nói: “Trước kia ông đã hứa, đích nữ thì sẽ có quyền được lựa chọn phu quân, thứ nữ mới phải nghe theo sự sắp xếp của ông, vậy mà bây giờ ông lại muốn đẩy Ngọc nhi cho Ôn thiếu soái.”

“Dư Chấn, ông tính thất hứa sao?”

Dư lão gia giận dữ quát lên: “Đồ đàn bà ngu ngốc.”

“Nếu có thể kết thành thông gia với Ôn thiếu soái là chuyện tuyệt vời đến mức nào.”

“Nếu tôi đưa Yên nhi cho hắn thì hắn có thể vì một thứ nữ mà trao cho Dư gia quyền lực sao?”

“Nếu gã Ngọc nhi qua đó, chắc chắn sẽ là chính thê, còn Yên nhi là chỉ có thể làm thiếp mà thôi.”

“Không, dù như thế nào tôi cũng sẽ không gả Dư Ngọc cho hắn, nếu ông muốn thì lấy Thanh Yên ra đi, đừng đụng tới con gái tôi.”

Trong khi hai người đã cãi nhau gây gắt dưới phòng khách thì ở trên lầu, Dư Thanh Yên đứng ngay cầu thang im lặng nhìn xuống dưới.

Một lúc sau, nàng quay trở về phòng.

“Tiểu thư.”

Tỳ nữ lo lắng gọi nàng một tiếng, nhưng Dư Thanh Yên không đáp, nàng bước vào phòng, đóng cửa lại.

Thì ra…

Có mẹ ruột được bảo vệ thì sẽ như thế.

Nước mắt nàng không kiềm chế được mà rơi xuống.

“Mẹ ơi… mẹ ơi.”

Không được, nàng không thể trở thành thiếp của vị Ôn thiếu soái kia.

Dư Thanh Yên từng tự hứa với bản thân, thà gả cho một người nghèo là chính thê cũng không đồng ý làm thiếp của nhà giàu.

Hơn nữa, nàng và Lâm Hiên đã định ước với nhau, anh ấy đã hứa sau khi nàng đủ tuổi sẽ đưa cha mẹ tới cửa cầu thân, rước nàng làm chính thất.

Nàng tin vào lời Lâm Hiên nói, tin vào tình cảm từ thời thơ ấu của hai người họ.

Ngày hôm sau, sau khi học về Dư Thanh Yên đã bị gọi tới phòng của đích mẫu.

“Yên nhi tới rồi sao, mau vào đi.”

“Mẫu thân cho gọi con.”

Nàng bước vào trong, ngoan ngoãn đứng yên một chỗ.

“Tới đây ngồi đi, chúng ta nói chuyện một chút.”

Nàng ngồi xuống chiếc đối diện với Dư phu nhân.

Bà ấy nâng tách trà nhấp nhẹ một ngụm rồi thả xuống: “Chắc con biết ta gọi con đến để nói chuyện gì rồi đúng không?”

Dư Thanh Yên gật đầu: “Vâng.”

Bà ta hài lòng, tiếp tục nói: “Ý của Ôn thiếu soái ta sẽ cho người thăm dò, còn con cứ ngoan ngoãn đợi tin tức là được.”

Dư phu nhân không hề hỏi ý kiến của nàng mà đang thông báo cho nàng biết.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc