Đôi mắt đào hoa của Liễu Thính Lam càng trở nên trìu mến: "Vậy thì làm sao em biết mình không thích đàn ông?" Hắn mặc một bộ âu phục nhã nhặn, áp sát vào người Văn Ngọc Thư, một tay sờ lên má Văn Ngọc Thư, chậm rãi dụ dỗ: "Dù gì ... cơ thể của em đã có phản ứng với tôi rồi phải không? tìиɧ ɖu͙© và tình yêu là hai thứ không thể tách rời."
Văn Ngọc Thư không khỏi tim đập nhanh, đệt thầm một tiếng trong bụng, đúng là gừng càng già càng cay, ỷ vệ sĩ không hiểu cho dù là trai thẳng mà đụng phải tuyến tiền liệt cũng sẽ sướиɠ mà bắt nạt cậu, vừa nói chuyện vừa dán vào cậu như tán tỉnh, cong chân chen vào giữa hai chân cậu xoa nhẹ hạ bộ, ngụ ý cậu cũng không thẳng lắm, đúng là lão súc sinh, nách quá thâm.
"Ông ... ông chủ."
Hầu kết thanh tú của cậu lăn lăn, khó chịu nghiêng đầu tránh đi bàn tay của Liễu Thính Lam đang vuốt ve khuôn mặt của mình, nhưng cậu không thể né tránh đầu gối của hắn nhẹ nhàng cọ vào chân cậu, đôi mắt màu hổ phách nhạt hơi ngượng ngùng, đôi mắt Liễu Thính Lam tối sầm lại nhìn đường nét trên cổ cậu, bất ngờ bóp cằm kéo mặt cậu lại, sẵn sàng hôn lên.
Văn Ngọc Thư mím môi, một tay đặt ở trên ngực hắn, dùng sức một chút đẩy ra.
Liễu Thính Lam lập tức ho khan yếu ớt, dùng đôi mắt đào hoa nhìn cậu, bất lực thở dài: "Nhẹ thôi, tôi già rồi, không chịu nổi sức của em."
Văn Ngọc Thư suýt chút nữa không nương tay: "..." Hệ thống mày nhìn coi, nam chính già mà không nên nết!
Nhưng cậu vẫn vô thức kiềm lại sức lực của mình, đôi mắt đào hoa của Liễu Thính Lam tối mịt hắn bóp cằm hôn lấy cậu. Lần này Văn Ngọc Thư có đẩy thế nào cũng không đẩy được ông chủ 'già yếu'.
"Ưm......"
Đây là lần đầu tiên Liễu Thính Lam hôn ai đó, còn là đàn ông, nhưng hắn cảm thấy mùi vị không tệ, đầu lưỡi của Văn Ngọc Thư rất mềm mại, khi bị hắn quấn lấy mυ"ŧ vào còn run rẩy khó chịu, làm hắn chỉ muốn bắt nạt mãi thôi.
Lúc họ đang trốn trong góc yêu đương vụng trộm, môi lưỡi quấn quít, dưới lầu có khách.
Tổng giám đốc ŧıểυ Liễu đã hai ngày không đến làm việc ở công ty, phó giám đốc không còn cách nào khác đành phải đích thân cầm tài liệu tới cửa, hỏi quản gia xem giám đốc ŧıểυ Liễu đang ở đâu. Quản gia mặt sượng trân, ấp úng nói thiếu gia đang ở trong phòng vệ sĩ trên tầng ba.
Phó giám đốc: "???"
Anh ta hoang mang đi đến phòng vệ sĩ bên cạnh phòng giám đốc ŧıểυ Liễu trên tầng ba, dĩ nhiên không hề biết rằng ở một góc nào đấy chủ tịch của họ đang chặn vị vệ sĩ này lại mà nôn môi, thân thể dán chặt, một tay còn vuốt ve mặt cậu, ngậm đôi môi tái nhợt của vệ sĩ thành một mảnh đỏ mọng, hai cái lưỡi ướt át quấn lấy, một vệt chất lỏng trong suốt từ khóe môi chảy xuống cằm của vệ sĩ.
Anh ta bước đến cửa phòng vệ sĩ, ngập ngừng gõ cửa, vài giây sau, cửa được mở ra.
Liễu Trì mặc quần áo ở nhà, liếc mắt nhìn anh ta một cái rồi đi dép lê vào phòng, ngồi trên ghế sô pha bên cạnh bàn lười nhác nói: "Có chuyện gì."
Phó giám đốc sững sờ một lúc rồi mới phản ứng lại, vừa mới nở một nụ cười giả trân thì phía sau có tiếng cửa mở, thế là người đàn ông đang ngồi vắt chân trước mặt vội vàng đứng dậy, vượt qua anh ta bước ra ngoài.
Phó giám buồn bực không hiểu gì, vừa quay đầu nhìn lại thì thấy tổng giám đốc ŧıểυ Liễu của họ sải bước đi tới người vệ sĩ thường đi theo mình, nhìn vết thương trên khóe môi người kia, dùng giọng điệu làm nũng anh ta không thể hiểu được hơi nghiến răng nhỏ giọng hỏi:
"Lúc trở về anh đụng phải ông già kia đúng không? Chậc chậc, lão cắn anh à?"
Môi của Văn Ngọc Thư đỏ bừng vì bị hút, hơi thở hổn hển, khóe môi còn bị trầy da.
Lão già kia canh rất đúng lúc, ngay lúc cậu vừa không nhịn được nữa sắp động thủ liền nhanh chóng rút lưỡi về, lau nước bọt trên khóe môi cho cậu rồi lịch sự để cậu đi, trước khi cậu đi còn phải dìm hàng con trai mình, bảo về với hắn đi, con trai hắn trẻ người non dạ chỉ biết ồn ào giày vò cậu.