Chạy Đâu Cho Thoát: Chàng Vệ Sĩ Của Tôi

Chương 34

Trước Sau

break

Phòng huấn luyện sôi động và náo nhiệt với những vệ sĩ đến đấu vật bắn súng, trò chuyện rôm rả.

 

Người đàn ông cao gầy đang đứng bên cạnh bao cát rách nát, với nửa ống tay áo màu đen bó sát vào người vạch ra đường cong cơ bắp hoàn mỹ, cậu đẹp đẽ mà lạnh lùng, cổ và lưng thẳng tắp, lưng áo ướt một mảng lớn, khẽ gục đầu xuống, mái tóc ướt đẫm mồ hôi nhỏ tong tong nước, lặng lẽ tháo băng buộc găng tay.

 

Cậu mặc quần áo tuyền một màu đen, khiến làn da lộ ra càng trắng hơn, lông mi dài hơi rũ xuống, đôi môi mỏng đỏ mọng, cơ thể đổ mồ hôi như được phủ một lớp men lạnh, khuôn mặt anh tuấn vô cảm phả ra hơi sương.

 

Không có vệ sĩ nào dám đánh giá thấp cậu.

 

"Buổi họp báo gần đến rồi, địa điểm đã được kiểm tra chưa?" Người đàn ông đột nhiên lạnh lùng nói.

 

Vệ sĩ tập súng bên cạnh nhanh chóng bỏ súng xuống: "Tôi đã kiểm tra rồi. Theo chỉ thị của đội trưởng, người của chúng ta đã canh gác gần đó. Chờ cuộc họp báo chuẩn bị bắt đầu, chúng tôi sẽ tiến hành kiểm tra một lần nữa."

 

Văn Ngọc Thư tháo băng gạc, di chuyển cổ tay, vô cảm gật đầu: "Xe của ông chủ và thiếu gia, cả của ŧıểυ thư, đừng quên kiểm tra mỗi ngày. Nửa giờ trước khi bắt đầu họp báo phải kiểm tra danh tính của mọi người. Ai không khớp mặt thì giữ lại."

 

"Vâng."

 

Đám đông đồng thanh đáp lại.

 

Văn Ngọc Thư ném băng gạc, đi vào phòng thay đồ tắm rửa thay quần áo, đeo tai nghe chiến thuật rồi bước ra khỏi phòng huấn luyện, nhưng khi đi đến góc tầng ba, cậu đột nhiên bị kéo vào trong một góc khuất. Mắt cậu lạnh lại, vừa đỉnh ra tay liền nhìn thấy đôi mắt đào hoa với nụ cười dịu dàng của người đàn ông, đành thả tay xuống thấp giọng gọi:

 

"Ông chủ."

 

Liễu Thính Lam nở một nụ cười "ừm" một tiếng, hắn cao hơn Văn Ngọc Thư một chút, chặn người vệ sĩ cao lớn mặc vest đen ở trong góc, hơi cụp xuống đôi mắt đào hoa, mỉm cười hỏi:

 

"Tôi nghe nói em đánh nhóm người của Lữ Tông."

 

Văn Ngọc Thư được gia đình Liễu nuôi dưỡng, vì tính cách nên không có bạn bè, Liễu Thính Lam, người cho cậu ăn cho cậu mặc, là mục tiêu cậu hướng lòng trung thành đến. Sau sự việc đó, cậu không biết phải làm gì, tỉnh lại rồi không nói lời nào, nhưng lại hành động thiết thực là tránh xa họ, càng trở nên lạnh nhưng băng, không nói chuyện với Liễu Trì nữa.

 

Phòng tập có camera, cậu đến xả stress, Liễu Trì và Liễu Thính Lam sử dụng máy tính để theo dõi cậu, thậm chí cảnh cậu đè những vệ sĩ khiêu khích mình xuống đất nện nhừ tử, thu hút sự cổ vũ của các vệ sĩ xung quanh, nhưng vẫn mang vẻ mặt lạnh lùng từ trên cao nhìn xuống ném găng tay đấm bốc, hai cha con đều nhìn thấy rõ ràng, đồng thời lại càng thêm động tâm.

 

Văn Ngọc Thư dựa lưng vào tường, đôi mắt màu hổ phách nhẹ nhàng nhìn Liễu Thính Lam, làm bộ như nghĩ người kia đến đây để hỏi tội thay cho vệ sĩ của mình, trầm mặc một lát nói:

 

"Vâng, đánh."

 

Đôi mắt đào hoa của Liễu Thính Lam hơi cong lên, nhìn khuôn mặt xinh đẹp lạnh lùng của vệ sĩ, trêu chọc: "Đánh giỏi lắm. Nhưng mà ... em hung dữ như thế, sau này nếu không có cô gái nào thích em thì sao? Cho nên em có cân nhắc một chút đến ông chủ đây không? Mua một tặng một, tặng kèm con trai miễn phí. "

 

Văn Ngọc Thư: "..."

 

Khóe miệng cậu không khỏi giật giật, nhịn không được đệt một tiếng trong lòng, nghĩ thầm đứa con trai tặng kèm là tên thanh niên to xác 21 tuổi sẽ cᏂị©Ꮒ chết mẹ kế mình đấy à, liền cau mày: "Ông chủ, tôi không thích đàn ông."

 

Liễu Thính Lam nghe thế nhẹ nhàng ừm một tiếng, giống như một trưởng bối đáng tin cậy, dịu dàng hỏi: "Em đã từng thích cô gái nào chưa?"

 

Văn Ngọc Thư bị kẹt trong góc, tựa lưng vào tường, nghĩ đến đây liền thành thật lắc đầu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc