Chạy Đâu Cho Thoát: Chàng Vệ Sĩ Của Tôi

Chương 36

Trước Sau

break

Còn Liễu Trì thì sao ... Ừm, hắn cũng dìm hàng ông già mình chẳng kém cạnh, hắn tuổi trẻ khí thịnh, mỗi lần hắn gọi cậu là anh Văn ơi đều giống như đang làm nũng. Câu Văn Ngọc Thư nghe nhiều nhất mấy ngày nay là khi ôm cậu trên giường, hắn lẩm bẩm nói cha mình già rồi, không làm giỏi như hắn. Văn Ngọc Thư nước mắt lưng tròng, cậu cũng không cần năng lực quá tốt đâu mà, thắt lưng sắp gãy mất rồi.

 

Thấy cậu không nói, Liễu Trì còn muốn nói cái gì, nhưng là nhớ tới phó giám đốc vẫn còn đứng đây, liền quay đầu lại bình tĩnh liếc nhìn anh ta.

 

Vẻ mặt của phó giám kỳ lạ khó tả, sau khi hiểu được ánh mắt của Liễu Trì, anh ta vội vàng cầm tài liệu đi ra, nở nụ cười thương mại.

 

"Tổng giám đốc, đã đến lúc cậu phải đến công ty rồi? Báo cáo của phòng thí nghiệm về con chip, cũng như họp báo, đều đang chờ cậu đấy."

 

Liễu Trì hừ mũi: "Không làm, đi tìm ông già kia đi."

 

Phó giám đốc lập tức đổ mồ hôi trán, nuốt nước bọt nghĩ ông già trong miệng tổng giám đốc lẽ nào là chủ tịch, cười trừ vài tiếng: "Tổng... Tổng giám đốc, cái này..."

 

Đôi mắt đào hoa của Liễu Trì lạnh lùng liếc anh ta một cái.

 

Phó giám: "..." Được rồi, tôi hiểu rồi, tôi sẽ rời đi ngay lập tức!

 

Anh ta cầm tư liệu, cay đắng đến gặp Liễu Thính Lam.

 

Liễu Thính Lam vừa hôn vệ sĩ tâm trạng đang phơi phới: "..."

 

Hắn thở dài, kêu phó giám đốc đặt tài liệu xuống, bảo anh ta rời đi.

 

Liễu Thính Lam nhìn lướt qua máy vi tính, hiện tại màn hình giám sát đã chìm trong bóng tối, camera trong phòng của Văn Ngọc Thư đã bị chính tay Liễu Trì gỡ ra mấy ngày trước.

 

Hắn thong dong nhấc điện thoại gọi đến trường học của Liễu Trì.

 

Chiều hôm đó, Liễu Trì phát hiện mình có thêm mấy tiết học và rất nhiều bài tập về nhà, hơn nữa còn có một luận văn nhiều hơn những người khác, viết đến tận hai giờ sáng mới xiêu vẹo đi tới phòng của Văn Ngọc Thư, vừa đẩy cửa ra liền thấy Liễu Thính Lam đang chong đèn ngủ làm việc trên laptop ngẩng đầu lên nở một nụ cười với hắn.

 

Bên cạnh hắn là Văn Ngọc Thư đã ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

 

Liễu Trì bây giờ mắt thâm quầng vì bài vở. Liễu Thính Lam phải thức khuya để giải quyết việc công ty vì con trai đình công mặt mày cũng hốc hác.

 

Giữa hai cha con đầy mùi thuốc súng, một người cười ôn hòa, một người cong môi cười khẩy.

 

Tia lửa nổ lẹt xẹt mấy phút, Liễu Trì và Liễu Thính Lam ăn ý cùng nhìn đi chỗ khác, Liễu Trì cởi quần áo và giày, leo lên giường nằm ở bên trái Văn Ngọc Thư, Liễu Thính Lam nhắm mắt nhéo sống mũi, đóng lại laptop vén chăn bông lên, nằm bên phải Văn Ngọc Thư, giơ tay tắt đèn.

 

Trời đã về khuya, hai cha con lưỡng bại câu thương mệt mỏi nằm bên cạnh vệ sĩ, hít thở hương thơm cơ thể thoang thoảng của cậu rồi chìm vào giấc ngủ.

 

Sáng hôm sau tỉnh dậy, vệ sĩ lạnh lùng phát hiện hai người đang ngủ say hai bên trái phải của mình: "??"

 

...

 

Mấy ngày nay Liễu Trì chuyển luôn vào phòng của Văn Ngọc Thư, luôn tươi cười gọi cậu anh Văn ơi anh Văn à, nói chuyện với cậu rất thân mật, không chỉ quản gia nhìn ra manh mối mà người hầu và vệ sĩ cũng xì xào bàn bạc, nhưng những lời xì xào không có ý nhắm vào vệ sĩ, cậu là người ẩn nấp nhanh hơn bất kỳ ai, nhưng cũng có lúc không trốn được thiếu gia.

 

Những người hầu thở dài, các vệ sĩ thông cảm.

 

Nghe thấy những lời xì xào bàn tán của những người hầu này, Liễu Nhiễm Nhiễm tức giận đập phá hết những thứ có thể đập trong nhà, sau đó bí mật giấu đi, cô ta muốn tự an ủi rằng đó chỉ là tin đồn, nhưng vào bữa sáng hôm sau, Liễu Trì bảo người kê thêm một cái ghế mời Văn Ngọc Thư dùng bữa với họ, Liễu Nhiễm Nhiễm cuối cùng nhịn không được nữa.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc