Rất nhiều người giơ điện thoại lên.
Một vài phút trước.
Văn Ngọc Thư bưng ly trà sữa ra, đứng dưới tàng cây, cắm ống hút, đưa cho Liễu Trì.
Liễu Trì liếc nhìn ly trà sữa đang cầm trên tay, sau đó dời tầm mắt nhìn về phía Văn Ngọc Thư, không biết vì sao mà thở dài:
“Đột nhiên em không muốn uống nữa, anh ơi, giúp em uống đi, đừng lãng phí.”
Văn Ngọc Thư sửng sốt một chút, sau đó rút bàn tay đưa trà sữa cho hắn, theo lệnh của hắn cúi đầu tự mình uống cạn.
Liễu Trì lười biếng nhìn cậu uống trà sữa, lúc Văn Ngọc Thư uống được một nửa, hắn đột nhiên nở nụ cười lại gần:
“Ngon không anh? Cho em thử với.”
Hắn cầm nửa ly trà sữa vệ sĩ đang uống dở, thấy cậu nhìn qua liền cắn ống hút hơi ướt nhấp một ngụm nhẹ trước mặt.
Văn Ngọc Thư nhíu mày, cũng không có phản ứng gì khác, trong lòng lại kêu lên một tiếng, “Mé, nam chính cũng biết cách gạ đấy.”
Sau khi xác định Văn Ngọc Thư chỉ nhíu mày, không có phản ứng gì khác, Liễu Trì hơi hơi nản lòng, trà sữa vừa uống không còn ngọt nữa, mơ hồ lẩm bẩm.
“Thật chậm tiêu.”
Vệ sĩ vô cùng khó hiểu.
——
Ở nơi khác.
Liễu Thính Lam vừa từ phòng tắm đi ra, khóe mắt đào hoa có chút đỏ lên, thân thể hắn vẫn duy trì rất hoàn mỹ, từ cổ áo choàng tắm mơ hồ có thể nhìn thấy từng giọt nước ung dung chảy qua cơ ngực rắn chắc, trên người hắn không hề có dấu vết của năm tháng, so với Liễu Trì tuổi trẻ bốc đồng còn nhàn nhã, hắn mang dáng vẻ bình tĩnh hơn của người đã từng trải.
Đây là lần thứ ba Liễu Thính Lam nằm mơ thấy vệ sĩ bị con trai cưỡng hiếp ngày hôm đó, mắt tối sầm lại, hắn bước đến bàn làm việc, liếc nhìn tấm ảnh cậu vệ sĩ đứng dưới gốc cây cạnh quán trà sữa cùng con trai mình đang cúi đầu ngậm ống hút.
Bàn tay thon dài vươn ra, gõ nhẹ vào khóe môi vệ sĩ trong ảnh.
“Văn Ngọc Thư.”
Hắn khẽ thì thầm.
——
Văn Ngọc Thư đi theo Liễu Trì thêm hai ngày, hắn ngày nào cũng tìm cách thả thính cậu. Mình cong hay không còn chưa biết thế mà cứ âm mưu muốn bẻ cong cậu, nhưng lần nào cũng bị Văn Ngọc Thư chậm tiêu chọc tức ná thở.
Ngày hôm nay, khi cậu vừa trở lại hậu viện sau khi hoàn thành công việc thì bị vài vệ sĩ mặc vest đen chặn lại, những người này đều là những người xa lạ, Văn Ngọc Thư chưa bao giờ nhìn thấy họ trong nhà họ Liễu. Người đầu tiên nhìn cậu lạnh lùng nói:
“Cậu là Văn Ngọc Thư? Đi cùng chúng tôi.”
Văn Ngọc Thư: “???”
Trâu bò quá nhỉ? Là ai còn dám bắt cóc bố.
Văn Ngọc Thư không nói lời nào lập tức lao vào đánh nhau, mấy vệ sĩ ngẩn ra một lúc mới đen mặt phản công.
Hai mươi phút sau, vài người bị thương, người cầm đầu ôm ngực đang đau nhức, hít sâu một hơi, không khỏi thô bạo nói một câu: “Ông chủ tìm cậu, sao lại đánh chúng tôi?”
Văn Ngọc Thư đột ngột dừng lại động tác đấm đá, mấy giây sau mới thả vệ sĩ đó ra, cau mày nhìn anh ta: “Ông chủ sao không nói thẳng, còn quanh co lòng vòng làm gì.”
Vệ sĩ bị thương nghe thế có chút xấu hổ, bọn họ đi theo Liễu Thính Lam mấy năm, đều có thực lực, đương nhiên không thích Văn Ngọc Thư trẻ như thế đã là 'đội trưởng', bọn họ cũng không nhịn được tỏ ra kiêu ngạo một chút khi nói chuyện, kết quả không ngờ lại bị tấn công.
Sau khi xác nhận danh tính của người bên kia, Văn Ngọc Thư cũng đang bị thương nhẹ bị họ lấy còng tay lạnh lẽo còng sau lưng đưa tới phòng làm việc.
Những người vệ sĩ còn lại đều ở bên ngoài, chỉ có Văn Ngọc Thư không biết mình đã làm gì bị còng tay quỳ trên sàn phòng làm việc, ánh mắt lạnh lùng thả lỏng.
Thời gian trôi qua từng chút trong tĩnh lặng, đột nhiên vệ sĩ cung kính hô "ông chủ", cùng tiếng bước chân vang lên từ cửa.
Cửa bị mở ra, tiếng bước chân dần dần rõ ràng, Văn Ngọc Thư nhìn thấy có người đi ngang qua mình rồi dừng lại trước mặt.