Cắt Vũ (Cán Bộ Cấp Cao)

Chương 5: Ngắm hoa

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: L’espoir

*

Buổi họp báo cuối cùng diễn ra như thường lệ, Anh Phi Vũ trở lại hàng ghế thứ hai của khu vực dành cho giới truyền thông.

Chiếc ô dài màu đen đặt bên chân cô, sau một đêm đã khô ráo. Khi được gập gọn lại, nó trông như một cây quyền trượng thẳng tắp, đầu kim loại nhẹ nhàng cắm vào thảm, còn tay cầm hình móc câu tựa vào đầu gối cô.

Anh Phi Vũ vẫn chưa nghĩ ra có cần thiết phải đặc biệt trả lại dù hay không.

Theo lời nhân viên văn phòng, là cô phải đích thân trả cho Bành Thanh Ngật.

Nhưng nếu cô không trả, giả vờ ngốc nghếch coi như bỏ quên chuyện này, Bành Thanh Ngật cũng sẽ không phái người đến đòi lại một chiếc ô.

Quyền chủ động nằm trong tay cô, Anh Phi Vũ hiểu rõ, Bành Thanh Ngật muốn đợi cô tìm đến.

Anh Phi Vũ đoán tâm tư của anh chắc chắn không có bao nhiêu chân thành.

Không cần xét đến sự khác biệt giữa họ, chỉ tính số lần gặp mặt còn chưa đến một bàn tay, làm sao có thể nảy sinh tình cảm ám muội mãnh liệt được chứ.

Có lẽ anh chỉ nhất thời hứng thú, thấy một đóa hoa vui tai vui mắt, nên không suy nghĩ mà hái thôi.

Còn về số phận tương lai của hoa tươi, anh không quan tâm, héo úa thì có thể đổi sang hoa khác, thế giới này mỗi ngày đều có hoa nở mà.

Anh Phi Vũ thừa nhận, trong những năm tháng tuổi trẻ xa xôi, cô từng tưởng tượng ra một kịch bản tình yêu vượt qua ranh giới giai cấp.

Khi bậc thang giai cấp trải ra trước mắt, Anh Phi Vũ lại sợ hãi, tuyệt đối không dám chạm vào vị trí của Bành Thanh Ngật.

Cô nắm lấy cán dù, đẩy sâu vào gầm bàn, thầm nghĩ, cứ coi như cô vô tình đánh mất chiếc dù này đi, một khi con người bận rộn, hay quên trước quên sau cũng là chuyện bình thường.

Chủ nhiệm Chu ngồi bên cạnh cô, xem lướt qua chương trình nghị sự hôm nay, vốn không có ý định trò chuyện với cô, đột nhiên lại nghĩ đến nhà họ Bành, ông ta thờ ơ hỏi: “Nghe nói hôm qua, Bộ trưởng Bành đặc biệt đến chào hỏi cô à?”

Đầu ngón tay Anh Phi Vũ run lên, không giữ chắc cán dù, “bịch” một tiếng rơi xuống mu bàn chân.

May mắn là không gây ra tiếng động lớn, tiếng “cộp” nhỏ bị đè dưới gầm bàn, chủ nhiệm Chu không nghe thấy.

“À, phải. Đúng là có chào hỏi, nói không ngờ người viết bản thảo lại là một nữ đồng chí.” Anh Phi Vũ đáp với vẻ mặt bình thường.

“Hiếm có đấy.” Chủ nhiệm Chu nói với giọng điệu khoa trương, nhưng không thấy ông ta quay đầu nhìn Anh Phi Vũ, mà vẫn cúi đầu: “Biết đâu sau này cô thật sự có thể kết giao với nhà họ Bành, như vậy thì trưởng phòng Tần chẳng là gì cả.”

“Chủ nhiệm Chu.” Anh Phi Vũ nhấn mạnh từng chữ.

“Hầy, tôi đùa thôi mà.” Cuối cùng ông ta cũng chịu quay đầu, nhìn thẳng vào Anh Phi Vũ.

Anh Phi Vũ không muốn tiếp tục dây dưa vào chủ đề này, mở tài liệu ra xem lại dàn ý, đột nhiên nghe thấy giọng của trưởng phòng Tần.

Cô có chút phản ứng thái quá với người theo đuổi cô không ngừng này, cô có thể nhận ra chính xác giọng nói và tiếng bước chân của hắn, cũng có thể nghe thấy hắn đang tiến về phía mình.

Quả nhiên vài giây sau, giọng của trưởng phòng Tần vang lên trên đầu cô.

“Cô Anh, đến sớm thế, ăn trưa chưa?”

Tay Anh Phi Vũ dừng trên bàn phím, giả vờ như vừa mới nhận ra sự tồn tại của hắn, cô nở nụ cười gượng gạo nói: “Cảm ơn anh, tôi ăn rồi.”

“Đương nhiên là ăn rồi, sao có thể để cô Anh đói bụng được chứ.” Chủ nhiệm Chu cười còn chân thành hơn cả cô, lời nói đùa cũng có sức nặng hơn: “Trưởng phòng Tần cứ yên tâm, chúng tôi sẽ không ngược đãi cấp dưới, đặc biệt là những người giỏi như cô Anh đây.”

Anh Phi Vũ cúi thấp đầu, giống như một con đà điểu tuyệt vọng, hy vọng màn hình máy tính có thể che khuất khuôn mặt cô.

Vị trí dành cho giới truyền thông quá gần phía trước, dáng vẻ trưởng phòng Tần trò chuyện với cô trông chẳng khác gì khoe khoang giữa chốn đông người.

Còn chủ nhiệm Chu thì lại thích góp chuyện, khiến bầu không khí trở nên hòa nhã, cứ như thể Anh Phi Vũ cũng đang tận hưởng cuộc trò chuyện ấy vậy.

“Tối nay cùng nhau đi xem phim nhé?” Trưởng phòng Tần đưa ra lời mời.

“Xin lỗi, tôi không có thời gian.” Mặt Anh Phi Vũ căng cứng, đến cả nụ cười giả tạo cũng không tìm được cách nào để nở.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc