Cắt Vũ (Cán Bộ Cấp Cao)

Chương 4: Mượn một chiếc ô

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: L’espoir

*

Một chiếc lá khô rơi xuống bên đường, rồi bị cơn gió dữ cuốn lên lần nữa. Anh Phi Vũ đeo đầy ba lô, gánh nặng chồng chất đứng chờ bên cổng chính tòa nhà. Vừa định bước ra ngoài thì trận mưa lớn chờ suốt cả ngày bỗng đổ xuống.

Dưới sự bao bọc của màn mưa dày đặc, Anh Phi Vũ tạm thời không rời đi. Cô nhìn thấy cách bên trái cửa chính hơn mười mét, cánh cửa hẹp bằng kính khung kim loại đơn từ từ mở ra, người đàn ông trẻ tuổi đi đầu xách cặp tài liệu, duỗi thẳng cánh tay kéo tay nắm cửa, nghiêng người chờ người phía sau đi ra.

Đợi nhìn rõ mặt người nọ, Anh Phi Vũ cứng người lại, cô ngay lập tức quay mặt sang bên phải, giả vờ không để ý đến động tĩnh bên trái.

Bành Thanh Ngật và nhân viên đứng bên cánh cửa hẹp, chờ chiếc xe từ bãi đỗ chạy tới. May mà tầm nhìn của anh bị nhân viên che khuất nên không để ý đến Anh Phi Vũ đang đứng bên cổng chính chờ xe đặt qua ứng dụng.

Anh giữ chức phó cấp hai của một doanh nghiệp trung ương trong lĩnh vực xây dựng cơ sở hạ tầng do Ủy ban Quản lý và Giám sát Tài sản Nhà nước nắm cổ phần. Về cấp hành chính thì tương đương với cấp phó giám đốc sở, và trong các dịp giao tiếp xã hội, mọi người thường gọi anh là “sếp Bành”.

Mưa mù không cản được tiếng nói chuyện của họ, nhân viên chuyển lời tới anh: “Vừa rồi lúc đi Bộ trưởng Bành có dặn dò, tài liệu của buổi họp báo ngày mai sẽ do anh thẩm duyệt.”

Bành Thanh Ngật khẽ “ừ” một tiếng, trong mưa xuyên qua một tiếng động ngắn gọn, trong trẻo.

Anh Phi Vũ dùng khóe mắt nhìn trộm, nhân viên đang châm thuốc cho Bành Thanh Ngật, ngọn lửa nhảy múa trong tay nhân viên, nhưng anh không có ý định cúi đầu châm lửa, mà chỉ ngậm điếu thuốc, yên lặng ngắm mưa.

Vào một buổi chiều mùa thu muộn không có nắng, khuôn mặt nghiêng của Bành Thanh Ngật trở nên mờ nhạt, giống như một buổi diễn rối bóng sau tấm rèm màu trắng sữa, bóng tối dày đặc phác họa đường nét của anh.

Anh Phi Vũ dời tầm mắt trở về, làm bộ như xem điện thoại. Xe công nghệ mà cô đã còn một km, gặp mưa to và ba cây đèn giao thông, thời gian chờ đợi kéo dài vô hạn.

Cơn gió dữ lại một lần nữa tràn qua, cuốn theo một vốc nước mưa, ào ào dội xuống vạt váy của cô. Chiếc quần tất đen bị thấm ướt một nửa. Anh Phi Vũ khẽ lùi lại, khẽ kêu lên vì cái lạnh thấu xương, khiến hai người đang trò chuyện bên trái quay đầu nhìn theo tiếng động.

Cơ thể Anh Phi Vũ lại cứng đờ thêm vài phần, trong nháy mắt im lặng.

Chỉ trong chốc lát, cơn gió dữ đã rời đi, như thể chỉ đến để trêu đùa cô. Nhưng cái lạnh buốt giá lại ngày càng dữ dội, từ cổ chân lan dần lên trên, như những dây leo mọc nhanh không kịp trở tay, dày đặc chiếm lĩnh cả lưng cô.

Anh Phi Vũ chớp mắt, muốn một lần nữa xác nhận nguồn gốc của cái lạnh, liền quay mặt sang bên trái, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Bành Thanh Ngật.

Đôi mắt anh hơi nheo lại, ánh nhìn từ má cô trượt xuống cổ chân ướt sũng, như báo săn khóa chặt con mồi, chậm rãi hiện lên vẻ hứng thú, tựa như khoảnh khắc trước còn đang thưởng mưa.

Lại là ánh nhìn chăm chú lặng lẽ không lời, ánh mắt tối tăm ấy như xuyên qua làn da cô, mang theo dòng điện nhẹ, vuốt ve những nơi sâu kín trong cơ thể cô.

Làn khói thuốc phả qua trước mắt anh, khiến Anh Phi Vũ như bị bỏng, vội vàng rút ánh nhìn về.

Cảm giác xâm lấn ngày càng dữ dội ập đến, cô gần như chắc chắn rằng luồng lạnh nguy hiểm trong hai ngày qua bắt nguồn từ Bành Thanh Ngật.

Xe của anh cuối cùng cũng đến. Nhân viên che ô đưa anh lên xe, cúi người trao chiếc cặp tài liệu vào trong. Cánh cửa xe khép lại, chỉ còn lại một bàn tay trắng trẻo lộ ra ngoài. Mu bàn tay căng thẳng, gân xanh nổi rõ, anh nhẹ nhàng cầm lấy cặp tài liệu và quăng vào trong xe, ngón trỏ giơ lên chỉ vào chiếc ô, rồi cửa xe đóng sầm lại.

Chiếc xe nhanh chóng rời đi, cảm giác lạnh như kim châm sau lưng cũng dần tan biến.

Anh Phi Vũ hơi thả lỏng cổ tay, nhìn thấy nhân viên quay trở lại, đi thẳng về phía cô, không ngờ lại đưa chiếc ô cho cô.

“Cô Anh, cô cầm chiếc ô này mà dùng đi.” Nhân viên nói.

“Vậy thì thật là ngại quá!” Anh Phi Vũ kinh ngạc nhận lấy, đó là một chiếc ô cán dài màu đen khá nặng: “Thật sự cảm ơn anh.”

“Không cần cảm ơn tôi.” Hắn có vẻ như đang cười, giải thích: “Đây là ô của sếp Bành.”

Tay Anh Phi Vũ run rẩy, có lẽ bị trọng lượng của chiếc ô cán dài đè xuống, lại cảm thấy lòng bàn tay tê dại.

“Vậy phiền anh thay tôi cảm ơn ngài ấy nhé.” Anh Phi Vũ khô khan nói.

“Không vấn đề gì, tôi sẽ thay mặt chuyển lời, ngày mai cô nhớ trả ô nha.” Nhân viên lịch sự thong dong, không nhìn ra điều gì khác thường.

“Văn phòng của anh ở đâu?” Tim Anh Phi Vũ căng thẳng, lại bổ sung một câu: “Ngày mai tôi trả cho anh hay sao?”

Ánh mắt nhân viên lóe lên một lát: “Ngày mai tôi không ở đây, huống chi đây là ô của sếp Bành…”

Chiếc ô cán dài màu đen của Bành Thanh Ngật là một chiếc ô bình thường, có thể tìm thấy ở khắp mọi nơi, không có ý nghĩa đặc biệt, bản thân anh thậm chí còn chưa từng tự tay cầm nó.

Tuy nhiên nhân viên khẽ mím môi, cười đầy ẩn ý: “Tiện thì ngày mai cô có thể tự mình trả cho ngài ấy.”

Bành Thanh Ngật để tâm đến sự có mặt hay biến mất của một chiếc ô bình thường, nghe thật nực cười, đúng không?

“Được, cảm ơn anh.” Anh Phi Vũ nắm chặt cán ô cứng cáp, nhưng sự rối bời trong lòng vẫn không thể gỡ bỏ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc