Chuyển ngữ: L’espoir
*
Trong môi trường làm việc hiện tại của cô, Anh Phi Vũ rất khó thoát khỏi việc tiếp xúc với trưởng phòng Tần. Họ cùng thuộc hệ thống tuyên truyền, chỉ phân công có chút khác biệt, phần lớn thời gian sẽ xuất hiện tại cùng một buổi họp báo.
Theo hệ thống đánh giá thế tục mà xem, trưởng phòng Tần quả thực là người trẻ tuổi tài năng, nhưng không có lý do gì Anh Phi Vũ phải thích hắn.
Logic của tình yêu rất kỳ quái, cho dù hắn sạch sẽ, gọn gàng và phóng khoáng, tương lai rộng mở, nhưng lại không may hắn không nằm trong phạm vi thẩm mỹ của Anh Phi Vũ. Huống chi hắn tràn đầy tự tin, cho rằng việc hắn thích Anh Phi Vũ là một sự ân huệ nên chưa bao giờ che giấu.
Hắn sợ rằng, việc theo đuổi một cách công khai, rầm rộ sẽ làm Anh Phi Vũ thêm vẻ vang.
Ngược lại, Anh Phi Vũ không cảm nhận được ánh sáng, mà là cảm giác nóng rát như lửa đốt, khiến cô nhớ lại thí nghiệm thời thơ ấu, khi dùng kính lúp chiếu xuống những con kiến trên nền xi măng, Anh Phi Vũ hiện tại đã trở thành con kiến nhỏ đáng thương đó.
Từ khi được Bành Thanh Ngật tán thưởng, cho dù chỉ có một lần tán thưởng, toàn bộ tổ biên tập mặc định do cô đảm nhận những bài viết liên quan đến nhà họ Bành.
Giao tiếp với lãnh đạo luôn là như vậy, chỉ cầu an toàn và ổn định, chỉ đi con đường chắc chắn không thể xảy ra sai sót.
Thêm nữa trưởng phòng Tần cũng coi là dưới trướng nhà họ Bành, hắn gặp Anh Phi Vũ trong vài buổi họp báo, càng thêm khẳng định duyên phận của họ.
“Chúng ta thực sự quá hợp nhau.” Hắn nói, trong mắt lại thoáng có sự xúc động.
Anh Phi Vũ ngậm miệng không nói, cô phiền đến mức suýt nữa trợn ngược con ngươi, nhưng đối mặt với cán bộ cao hơn chủ nhiệm Chu hai cấp, Anh Phi Vũ không làm ra bất kỳ sự phản kháng mạnh mẽ nào.
Giữa tháng 11, buổi họp báo kéo dài ba ngày liền, cô lại được phái đi viết bài về cha của Bành Thanh Ngật.
Vị trí truyền thông ở ba hàng đầu, Anh Phi Vũ tìm được bảng tên của mình và ngồi xuống, mở máy tính vừa gõ được vài hàng chữ, đột nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh xâm nhập.
Cửa sổ kính của hội trường số 1 treo cao, dán sát trần nhà cao vút, Anh Phi Vũ nhìn thấy mặt trời xa xôi bên ngoài cửa sổ, cái lạnh lẽo tàn khốc của mùa thu không xuyên thấu được, cô vốn không nên cảm thấy lạnh mới đúng.
Anh Phi Vũ cúi đầu, tiếp tục viết bản tin của mình, ngón tay cử động mấy cái rồi dừng lại. Lần này cô ngộ ra, luồng khí lạnh đó không phải là nhiệt độ, mà là bị một người nào đó đang chăm chú nhìn chằm chằm, cô là con cừu trên thảo nguyên, là con mồi cảm thấy cái lạnh bị khóa chặt.
Cô tưởng là trưởng phòng Tần, cố làm ra vẻ bình tĩnh quay đầu lại, làm như mình vừa mệt vì viết bản thảo, quay đầu để tỏ ra tỉnh táo và linh hoạt hơn.
Buổi họp báo lần này không có trưởng phòng Tần, Anh Phi Vũ mãi sau mới nhận ra điều đó, tâm trí trở nên mơ hồ, không hiểu nổi còn ai lại dành thời gian để theo dõi cô.
Buổi họp báo ngày hôm sau do cha của Bành Thanh Ngật chủ trì, Anh Phi Vũ được sắp xếp ngồi ở vị trí thư ký, bàn ghế đặt ở phía bên phải của bục chủ tọa, ngay cuối tấm rèm đỏ che phủ.
Thời tiết không mấy dễ chịu, như đang nén một trận mưa mãi không chịu rơi xuống.
Anh Phi Vũ vì muốn đỡ vất vả nên đeo túi đeo chéo, túi đựng laptop, túi máy ảnh, lười không muốn rảnh tay để mang thêm chiếc ô. Cô thỉnh thoảng ngẩng đầu liếc ra ngoài cửa sổ, thầm cầu nguyện trời đừng đổ mưa trước khi tan làm.
Cô vẫn mặc chiếc váy rực rỡ, kiên trì giữ lấy hình ảnh mà mình yêu thích. Trong lòng cô, nếu âm thầm thay đổi phong cách ăn mặc thì chẳng khác nào đầu hàng, chịu thua trước chủ nhiệm Chu.
Vì vậy, cho đến hôm nay, dù phải mang theo đủ loại túi lớn túi nhỏ, bên dưới chiếc áo khoác đen vẫn là một chiếc váy nhung lụa màu rượu vang đỏ.
Viết bài PR xong, Anh Phi Vũ thở phào nhẹ nhõm, phát hiện cái lạnh lẽo nguy hiểm ngày hôm qua, hôm nay không tìm đến cô.
Hội trường vang dội tiếng vỗ tay, buổi họp báo kết thúc đúng giờ, cô cùng mọi người đứng dậy, thu dọn những trang bị lộn xộn trên bàn của mình, một hàng người chậm rãi đi đến trước vị trí thư ký của cô.
Tay Anh Phi Vũ đang xếp máy tính thì dừng lại, mấy bóng người uy nghiêm trang trọng chắn trước bàn của cô, cô hoảng hốt ngẩng đầu chào hỏi mọi người, nhìn thấy gương mặt của họ, ngược lại rất hòa ái.
Cha của Bành Thanh Ngật đứng ở phía trước nhất, phía sau là thư ký, cấp phó và Bành Thanh Ngật.
Vị lãnh đạo cấp cao đưa tay bắt nhẹ với cô, mỉm cười nói: “Thì ra đơn vị các cô lại để một nữ đồng chí phụ trách bản thảo của tôi, viết rất đẹp đấy.”
“Cảm ơn ngài, ngài quá khen rồi ạ.” Lòng bàn tay của Anh Phi Vũ tê dại, áp lực từ quyền lực thực sự khiến người ta căng thẳng, cô bất giác nín thở, tập trung cao độ.
Ngay lúc cô rút tay về, khi nhóm người kia vừa quay lưng rời đi, cô lại ngửi thấy mùi nguy hiểm quen thuộc ấy một lần nữa.
Anh Phi Vũ bất chợt ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt duy nhất vẫn đang nhìn cô, đó là ánh mắt của Bành Thanh Ngật. Ánh mắt anh hạ thấp, dán chặt lên người cô không hề che giấu, là một cái nhìn từ trên xuống đầy im lặng và lạnh lùng.
Cách chưa đến hai mét, đủ để Anh Phi Vũ nhìn rõ ánh sáng tối đen trong mắt anh, giống như hai sợi xích kim loại quấn vào nhau, lặng lẽ quấn quanh cổ và thắt lưng cô.
Một người đàn ông với ánh mắt cực kỳ xâm lược, im lặng nhìn chằm chằm vào một người phụ nữ, nhưng lại mỉm cười, đó đương nhiên không phải là ác ý, xác suất lớn là dục vọng chiếm hữu.
Hoàn toàn khác với trưởng phòng Tần, Bành Thanh Ngật bình tĩnh hơn, anh thong thả thưởng thức, chờ đợi mà không chủ động thể hiện tất cả những gì hoa lệ mà anh có.
Anh Phi Vũ nhanh chóng dời tầm mắt, chóp mũi ướt đẫm một lớp mỏng mồ hôi, cứ như đang giữa mùa hè oi ả, cô đột nhiên thấy nóng trong lòng.