Chuyển ngữ: L’espoir
*
Kể từ đó, Bành Thanh Ngật thường xuyên đến đón Anh Phi Vũ tan làm, anh cũng từng tặng cô một chiếc xe biển số Bắc Kinh để đi lại. Tình hình giao thông ở Bắc Kinh tệ đến mức nào thì không cần phải nói, Anh Phi Vũ hầu như không lái xe, vì vậy khi Bành Thanh Ngật có thời gian rảnh là sẽ đến đón cô.
Xe của anh vẫn đợi ở bãi đỗ xe ngầm, nhưng không phải ở góc khuất mà gần lối thang máy Anh Phi Vũ xuống. Ngày tháng trôi qua, những đồng nghiệp thân thiết với Anh Phi Vũ trong công việc đều biết đây là một mối quan hệ nam nữ khá ổn định.
Đến mùa hè oi ả, một lứa thực tập sinh mới đến, Anh Phi Vũ vậy mà lần đầu tiên được phân cho một thực tập sinh.
Anh Phi Vũ thực sự nếm trải được lợi ích của quyền lực. Những ưu đãi cô nhận được bây giờ thậm chí không phải do quyền lực chỉ thị, mà chỉ đơn giản là cô đến gần quyền lực, giống như đến gần một ngọn đèn, tự nhiên được chiếu sáng.
Cuộc đời cô bước vào mùa hè rực rỡ, chưa bao giờ thuận buồm xuôi gió hơn lúc này, mọi chuyện đều đang ở thời kỳ phát triển nhất. Cha mẹ cô đã đặt một chuyến đi Bắc Kinh, muốn đến thăm cô, người anh họ xa cùng quê cũng đi cùng, tiện thể đến Bắc Kinh để tìm kiếm cơ hội.
Khi nhận được tin này, Bành Thanh Ngật vốn định đưa cô đi gặp bạn bè mình. Chuyện ngồi lê đôi mách không cần phải cố tình rêu rao, bởi vì vì một cô bạn gái bất ngờ xuất hiện, anh chỉ vừa ngồi xuống bàn ăn chưa đầy ba phút đã đường hoàng từ chối buổi xem mắt. Lúc ấy, ngay cả phần tự giới thiệu bản thân anh còn chưa kịp hoàn tất.
Tiền Lệ đề nghị trong nhóm chat: “Đến nước này rồi, cũng nên cho mọi người gặp mặt đi chứ nhỉ?”
Bành Thanh Ngật cho rằng đây là lý do hợp lý, thời điểm cũng thích hợp, nên định cùng Anh Phi Vũ chốt thời gian ăn tối. Nhưng Anh Phi Vũ lại lắc đầu, nói: “Gia đình em sắp đến Bắc Kinh rồi, em phải ra sân bay đón, rồi đưa họ đi chơi vài ngày.”
Cứ tưởng Bành Thanh Ngật sẽ không hứng thú, nhưng anh lại bất ngờ cười nói: “Thật sao? Đường xa lắm mà đúng không, anh sẽ ra sân bay đón cùng em.”
Anh Phi Vũ muốn từ chối, bởi cô vẫn chưa nghĩ ra cách nào để khiến họ gặp mặt.
Bởi vì Bành Thanh Ngật theo bản năng nói rằng sẽ ra ‘sân bay đón’, phản ứng đầu tiên bật ra trong đầu cô thậm chí là: may mà cô đã kiên quyết mua vé máy bay, không nghe theo mẹ, để ba người họ phải ngồi hàng chục giờ trên tàu giường nằm đến Bắc Kinh.
Sau sự may mắn, niềm vui mới chậm rãi kéo đến, Anh Phi Vũ thầm vui mừng trong lòng, vì anh đã sẵn lòng chủ động gặp cha mẹ cô rồi.
Họ đứng sóng vai trong sảnh đến, nhìn bảng thông tin chuyến bay hạ cánh. Cảm giác ấy thật kỳ lạ, Bành Thanh Ngật là một phần của cô ở Bắc Kinh, còn gia đình là một phần của cô ở quê nhà. Giờ đây, hai phần ấy sắp gắn kết lại với nhau, khiến Anh Phi Vũ bỗng thấy một niềm mãn nguyện khó gọi tên.
Quê hương cô ở Nghiêm Châu, đó là một thành phố cấp địa nhỏ ở phía Nam. Thuở bé hơn nữa, cô sống trong một ngôi làng ở rìa Nghiêm Châu. Cha mẹ đưa cô vào thành phố học ŧıểυ học, làm chút sinh kế của tầng lớp ŧıểυ thị dân, và sổ hộ khẩu của gia đình cũng theo đó được chuyển thành hộ khẩu thành thị.
Anh Phi Vũ không hề hay biết rằng lai lịch của cô từ lớn đến nhỏ đều được ghi chép tỉ mỉ trong hồ sơ, từ lâu đã được Bành Thanh Ngật xem qua. Việc cô tự thân liệt kê ra xuất thân của mình, cũng giống như tờ giấy trắng mà thư ký mang theo, chính tay cô giơ lên dưới ánh mặt trời, để Bành Thanh Ngật tuỳ ý xem xét.
Cô kể về thuở ấu thơ xa xôi, khi người anh họ xa dẫn cô ra mương bắt tôm hùm. Hai đứa trẻ đều xắn cao ống quần, chân trần lội xuống lớp bùn trơn trượt dưới lòng sông. Nhưng vì vụng về, hai đứa chẳng bắt được con tôm nào, mỗi đứa chỉ mang về một ống quần đầy bùn. Cuối cùng, anh họ cõng cô trở về nhà.
Trong lời kể của cô, cha mẹ cô rất thân thiết với người anh họ này.
“Em không phải con một sao?” Bành Thanh Ngật hỏi lại cô.
“Tuy là anh họ xa, nhưng hồi nhỏ tụi em sống gần nhau, cha mẹ rất quý anh ấy.”
Anh Phi Vũ sững người một chút, nhận ra lòng tự trọng của người dân thành phố nhỏ bỗng nhiên trỗi dậy.
Cô như bị ma xui quỷ khiến mà nói thêm một câu: “Không phải vì anh ấy là con trai đâu.”
“Thật sao?” Bành Thanh Ngật phối hợp cười cười: “Thảo nào quan hệ lại thân thiết đến vậy.”
Anh Phi Vũ im lặng giây lát, không biết anh có thấu hiểu được hàm ý trong lời nói của cô không. Điều cô muốn nói là, gia đình cô có chút khác biệt so với những hộ nông thôn khác - những nhà đuổi sinh con trai bằng mọi giá. Cha mẹ cô không cố đẻ con trai, mà khi đã có con gái thì thuận theo tự nhiên mà nuôi dạy.
Cô không nghĩ sâu xa hơn nữa. Ví dụ như tại sao sau khi cô chào đời, mẹ cô vẫn nhiều lần lui tới khoa sản. Dĩ nhiên, cô cũng có thể tự giải thích rằng, với một gia đình bình thường như nhà cô, nuôi một đứa con đã là gánh nặng tột cùng rồi.