Chuyển ngữ: L’espoir
*
Trong một khoảng thời gian, không ai trên đời thực sự hiểu rõ mối quan hệ thực sự giữa Anh Phi Vũ và Bành Thanh Ngật.
Anh Phi Vũ định nghĩa khoảng thời gian này là “chân không” của họ. Cần biết rằng, môi trường chân không có nhiều lợi ích: mọi thứ ở đó sẽ không bị phân hủy, tin đồn thất thiệt không thể lan truyền. Nhưng cũng thực sự có một nhược điểm lớn nhất: mọi sinh vật gốc carbon đều không thể sinh trưởng.
Trở lại thế giới thực, môi trường trưởng thành của Anh Phi Vũ và Bành Thanh Ngật hoàn toàn khác biệt. Các đồng nghiệp của Anh Phi Vũ biết chính xác cô và công tử Bành tồn tại quan hệ nam nữ, nhưng liệu mối quan hệ đó có danh phận chính thức hay không thì họ thực sự không thể biết được.
Còn trong môi trường của Bành Thanh Ngật, người ta chỉ biết anh có một cô bạn gái, có lẽ là một người phụ nữ trẻ hơn anh một chút, ngoài ra không có bất kỳ thông tin nào khác. Tên họ là gì, quê quán nghề nghiệp ra sao, đừng hòng moi được từ miệng Bành Thanh Ngật.
Đặt trong quy mô xã hội hoàn chỉnh, chỉ cần những người bên phía Anh Phi Vũ và những người bên phía Bành Thanh Ngật nhẹ nhàng ghép nối thông tin trong tay, thì mối quan hệ thực sự của họ sẽ như hai nửa vòng tròn dễ dàng ghép lại thành một khối trọn vẹn.
Điều đáng cười là, hai nhóm người này sẽ không bao giờ gặp nhau, ngồi xuống bình đẳng tâm sự phong hoa tuyết nguyệt.
Anh Phi Vũ không biết, mối quan hệ chân không ấy chỉ duy trì một cách mong manh được một đêm.
Đối với Bộ trưởng Bành, trên đời này không có chuyện gì ông không thể biết, ngay cả khi bí mật ẩn sâu trong lòng một ai đó, ông cũng có cách moi tim ra để nó tự nói xem sao.
Muốn nắm giữ bí mật của Bành Thanh Ngật thì không cần đến cách thức đẫm máu như vậy. Cô bạn gái từ trên trời rơi xuống của anh rốt cuộc là ai, Bộ trưởng Bành chỉ cần động ngón tay, nhấn số nội bộ trên điện thoại bàn màu đỏ, gọi đến bàn thư ký của Bành Thanh Ngật là được.
“Đến văn phòng ta một chuyến.” Bộ trưởng Bành nói.
Trước khi đi, thư ký còn quanh quẩn trước cửa phòng làm việc của Bành Thanh Ngật. Hắn hoàn toàn không hay biết gì về chuyện xảy ra tối qua, không hiểu sự bất hòa giữa hai cha con này sao lại đến lượt mình làm người trung gian. Cái bóng dưới chân hắn lúc lên lúc xuống như thủy triều, khi thì lọt vào khe cửa, khi lại dịch ra sát tường.
Mãi đến khi Bành Thanh Ngật bị tiếng động qua lại ở khe cửa làm phiền, anh hỏi: “Ai đó? Vào đi.”
“Sếp Bành.” Thư ký đẩy cửa, cả bàn tay dán chặt vào cánh cửa cứng rắn, cổ tay phát ra tiếng kêu giòn, hắn nói: “Bộ trưởng Bành muốn tôi đến văn phòng ông ấy.”
Bành Thanh Ngật đặt tay lên sổ sách, đã sớm dự liệu trước nên mặt anh không chút cảm xúc, anh rút từ ngăn kéo bên trái ra một bản sơ yếu lý lịch, đưa cho hắn: “Cầm cái này đi đi.”
Thư ký cất bản lý lịch đi, không dám liếc nhìn, vội vã rời khỏi tòa nhà.
Ngồi vào trong xe taxi, gió lọt qua cửa sổ xe rít lên, bản sơ yếu lý lịch gấp đôi lật qua lật lại trong tay hắn. Hắn như kẻ đục tường mượn ánh sáng, lén nhìn những dòng chữ và tấm ảnh bị gió lật ra, hóa ra đó là bản sơ yếu lý lịch của Anh Phi Vũ.
Thư ký hiểu rõ mọi chuyện, rằng việc này không liên quan đến bản thân hắn, nhưng lại liên quan đến từng khung hình mà đôi mắt hắn nhìn thấy. Hắn phải biết gì nói nấy, nhưng xét thấy Anh Phi Vũ là một phóng viên rất xuất sắc, hắn lại mơ hồ muốn nói tốt về cô.
Đứng trong văn phòng của Bộ trưởng Bành, vị lãnh đạo lớn ấy vẫn giữ vẻ mặt hiền hòa. Thư ký theo trực giác cảm thấy căn phòng này rất tối, mọi ánh sáng đều dồn xuống, trở nên nặng nề và đặc quánh.
Mọi việc không như ý muốn, hắn không có cơ hội nói tốt bề cô.
Bộ trưởng Bành hỏi một cách ngắn gọn, súc tích: “Chuyện xảy ra khi nào?”
“Khoảng giữa tháng 11 năm ngoái.”
Bộ trưởng Bành khẽ gật đầu một cách khó nhận ra, rồi hỏi: “Còn ai khác không?”
Thư ký sững người, trước tiên trả lời: “Không có.”
Não bộ hoạt động trong một giây, hắn bổ sung tính chặt chẽ cho câu trả lời: “Trong năm năm tôi nhậm chức, không có.”
“Đây là gì?” Ánh mắt Bộ trưởng Bành rơi vào tờ giấy trắng gấp đôi.
“À, đây là bản lý lịch của phóng viên Anh.” Hắn vội vàng đưa lên.
Tờ giấy bị rút đi, mở ra trong tay Bộ trưởng Bành. Dưới ánh đèn sợi đốt trên trần nhà, trên bàn còn có một chiếc đèn bàn kim loại màu bạc, phía sau bàn là cửa sổ trượt nơi gió nhẹ lay động cành cây. Tất cả ánh sáng đều tập trung trên tờ giấy đó, ảnh thẻ của Anh Phi Vũ xuyên qua mặt sau tờ giấy, có thể nhìn rõ nụ cười thẹn thùng của cô.
Trên đó ghi chép chi tiết cuộc đời cô, từ ŧıểυ học đến khi đi làm, nơi cô sinh ra, thành phố cô thường trú, các thành viên trong gia đình cô, cách thức mưu sinh của các thành viên trong gia đình cô…
Cuộc đời bình thường, giản dị của Anh Phi Vũ bị nhàu nát trong tay người khác.
Bộ trưởng Bành đọc xong, trên mặt không tìm thấy cảm xúc nào, giống như đọc một tờ nhật báo tầm thường.
Trong lòng ông có hai hệ thống chấm điểm: những kẻ lệch lạc, phản truyền thống bị tính điểm âm; những kẻ gia thế tương xứng được tính điểm dương. Còn Anh Phi Vũ thì dừng ở điểm xuất phát, không thuộc về bên nào cả, chỉ có thể bị phán là không điểm, ý là trống rỗng - cô sẽ không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào.
“Bỏ vào máy hủy tài liệu, cậu có thể về, vất vả rồi.” Bộ trưởng Bành trả lại bản sơ yếu lý lịch cho hắn.