Cắt Vũ (Cán Bộ Cấp Cao)

Chương 26: Nói em yêu anh (H)

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: L’espoir

*

“Cục cưng, sao càng tức giận em càng cắn mạnh thế?” Anh dùng cổ tay đầy máu siết chặt cổ họng cô, ép cô phải mở miệng, trao cho cô một nụ hôn ướt át không khác gì tình cảm sâu đậm của anh.

Anh Phi Vũ thực sự không thể chịu đựng được sự tấn công của kɧoáı ©ảʍ, cô tràn ngập sự oán giận nhưng vẫn chìm đắm trong du͙© vọиɠ, bị nuốt chửng bởi đôi môi lưỡi nồng nặc mùi rượu kèm theo mùi máu tanh thoang thoảng bay tới của anh.

Cứ như thể người say chính là cô, người chảy máu cũng là cô.

Cô ở trong hoàn cảnh không tên, tinh thần mất đi sự tỉnh táo, cô đi lạc vào một nơi nguy hiểm, đến mức vỡ đầu chảy máu.

Bành Thanh Ngật gần như nhét cả lưỡi vào trong miệng cô, sâu đến mức cô cảm thấy như anh đang muốn liếʍ láp trái tim cô, vừa hôn vừa chọc vào cho đến khi anh gần như khiến cô ngất xỉu vì thiếu oxy.

Anh Phi Vũ có chút hận anh, hận anh uống rượu khi gặp người ta rồi còn quay lại đây chinh phục cô bằng tình yêu sâu đậm của mình.

Cơn đau và sự căm ghét khiến cô vùng vẫy một chút, rồi từ mềm nhũn chuyển sang cứng đờ, bị Bành Thanh Ngật đầu vào, phá vỡ sự vùng vẫy của cô, đường đi cắn chặt chảy nước.

“Không có hẹn hò.” Anh chậm rãi thúc vào, hơi thở nóng hổi của anh phả vào vành tai cô, như một thanh sắt nung đỏ xé toạc cô ra.

“Đi rồi về chỉ mất nửa tiếng, anh có thể làm gì được chứ?”

“Anh nói dối em.” Cô lạnh lùng phản bác, nhưng vẻ ngoài của cô không hợp lắm, khóe miệng cô sưng tấy đỏ ửng.

Anh cúi đầu cười khúc khích, ngậm lấy đôi môi đáng thương của cô, anh hôn thỏa thích rồi mới khàn giọng nói: “Anh chỉ đi nói cho họ biết, người có bạn gái rồi thì không cần phải đi xem mắt.”

Để bồi tội, tất nhiên phải kính vài ly rượu.

Vốn là vừa mới trở về đã muốn nói cho cô biết. Nhưng Anh Phi Vũ hiếm khi tức giận, cô chưa bao giờ biểu lộ cảm xúc dao động lớn trước mặt anh, đây là lần đầu Bành Thanh Ngật biết, khi Anh Phi Vũ tức giận cô sẽ có màu hồng nhạt, hệt như lúc cô đạt cực khoái vậy.

Sau đó anh lại nhớ đến, cô tức giận là vì mình, Bành Thanh Ngật muốn cắm vào bên trong cô ngay lập tức, cảm nhận sự run rẩy vì tức giận của cô, cảm nhận trái tim nhỏ bé của cô mềm đi sau khi cứng đờ.

“Ưm ư…” Anh Phi Vũ thở thở ra một tiếng rên khẽ, sau khi im lặng cô bắt đầu thả lỏng.

“liếʍ cho anh nhé?” Bành Thanh Ngật đưa cổ tay qua, máu đã đông lại.

Anh Phi Vũ ma xui quỷ khiến thế nào lại thè lưỡi ra, nhẹ nhàng xoa xoa vết máu đó, dươиɠ ѵậŧ đang chôn trong cơ thể cô đột nhiên phồng to hơn, tựa như một hạt giống bị chôn vùi bấy lâu đột nhiên nảy mầm.

Bành Thanh Ngật động tình thở hổn hển bên tai cô, ẩm ướt nóng bỏng tiến gần vành tai cô, anh ngậm trong miệng rồi cắn nhẹ, nhẹ nhàng làʍ t̠ìиɦ với cô.

Lúc anh rời khỏi khách sạn, cha anh đi theo anh ra ngoài hành lang, đôi mắt ngược sáng của ông đầy lửa giận, nhìn anh như nhìn một kẻ điên mất trí. Lẽ ra sau đó anh có thể từ chối con gái của sếp Hồ, ai cũng biết khi đã ngồi cùng một bàn rồi, dù sao cũng phải để ý đến mặt mũi của người khác, nhưng Bành Thanh Ngật dường như không có kiên nhẫn.

Anh muốn leo lên đỉnh núi đá, có rất nhiều đường đi, trùng hợp con đường anh đi lên lại là nơi những tảng đá khổng lồ đang đổ xuống ầm ầm.

Cha nói: “Đi con đường khác đi, con đường đó đã được người khác đục ra rồi. Tuy rằng con phải tự trói tay mình và giao cho người khác dẫn dắt. Nhưng khi con lên được đỉnh núi rồi, thì mỗi con đường sẽ là của con.”

Bành Thanh Ngật nhìn về phía đông, luôn cảm thấy có chút quen thuộc với hướng đi này.

Mấy tòa nhà cao tầng sáng lên ánh sáng trong suốt màu bạc, đèn báo hiệu màu đỏ trên đỉnh nhấp nháy như những con mắt, anh nhận ra Anh Phi Vũ cũng sống ở phía đông, hơi mất tập trung mà cười: “Cho dù ông sếp Hồ đó có bao nhiêu món nợ nát bét, vậy mà vẫn có người thu dọn đống lộn xộn đó, con sợ gì chứ, có nhất thiết phải giải quyết vấn đề bằng cách này không?”

Bành Thanh Ngật thậm chí còn nói: “Nếu không thì cứ để họ điều tra con đi, trong trường hợp xấu nhất, cùng lắm con chỉ bị giáng nửa cấp.”

“Sinh mệnh chính trị vốn rất mong manh.” Cha nhắc nhở anh.

“Nhưng cha cũng từng nói, sinh mệnh chính trị tràn ngập sự bền bỉ và cơ hội.”

Cha nhìn anh chằm chằm, cố gắng dùng lời lẽ để kéo anh về đúng hướng: “Cái gọi là bạn gái của con, từ đâu xuất hiện vậy? Tên là gì?”

“Không liên quan đến cô ấy.” Bành Thanh Ngật điềm nhiên nói, im lặng một lúc rồi bổ sung: “Cha sẽ thích cô ấy thôi.”

Cha cười lạnh: “Nhưng bây giờ ta đã ghét cô ta rồi.”

Bành Thanh Ngật cũng cười với ông, nhún vai như không sao cả: “Biết làm sao được, con thích cô ấy.”

Trong bầu không khí ngột ngạt của phòng ngủ, Anh Phi Vũ vẫn đang liếʍ vết thương trên cổ tay anh. Tấm nện dưới thân họ kêu cót két, Anh Phi Vũ vừa mới cắn rách da anh, lúc này lại dùng đôi môi như một nụ hôn để an ủi anh.

Toàn bộ những nơi nóng bỏng trên cơ thể cô đều mở rộng vô hạn, thỏa thích chứa đựng anh. Bành Thanh Ngật như đang ở trong rừng mưa nhiệt đới, môi trường dày đặc, không có không khí của cô đủ để anh dịu dàng chết đuối.

“Chó ngoan.” Anh ghé vào tai khen ngợi, ngón tay móc lấy đầu lưỡi cô, lại một lần nữa cắm vào khoang miệng cô: “liếʍ anh rất thoải mái.”

Anh Phi Vũ vô cùng nóng bỏng, khắp nơi đều ướt đẫm, cắn chặt từng tấc xâm nhập của anh, run rẩy và tiết ra dịch nhờn dưới thân anh.

“Anh Phi Vũ.” Anh khàn khàn đọc tên cô: “Nói em yêu anh đi, cục cưng.”

“Em yêu anh.” Cô ngoan ngoãn nói.

“Nói lại lần nữa.” Anh mãnh liệt đâm vào, đầu dươиɠ ѵậŧ cắm mở cổ tử ©υиɠ, nhét vào một nửa, khí thế như muốn xuyên qua cô.

“Em yêu anh.” Cô run giọng lặp lại.

Bành Thanh Ngật nặng nề đáp lại, trái tim ngứa ngáy không chịu nổi, anh muốn thật sự chôn vùi mình vào trong cơ thể cô, cùng mạch máu của cô kết nối với mạch máu của mình, vĩnh viễn sa vào vùng đầm lầy đang hút lấy anh này.

Anh xuất tinh một lần, cởi bao cao su lập tức đâm vào thêm lần nữa, dươиɠ ѵậŧ không thấy mệt mỏi, sau vài lần đâm vào, ham muốn xuất tinh lại một lần nữa ập đến.

Tuần tự lặp đi lặp lại, anh quyết định là trong đêm nay, anh sẽ lấp đầy cô, cho cô no nê, để cô tan vỡ và kết dính, ghi nhớ hình dạng của anh.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc