Cắt Vũ (Cán Bộ Cấp Cao)

Chương 25: Em ghét anh (H)

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: L’espoir

*

“Mặc váy ngủ mà bỏ nhà đi sao?” Anh vậy mà còn cười.

Qua lời anh miêu tả, Anh Phi Vũ trông chẳng khác nào diễn một màn nghệ thuật, cố tình diễn cho anh xem cảnh bỏ nhà ra đi.

Cô thực sự tức đến mức choáng váng, quên cả việc thay chiếc váy ngủ. Cô rút tay ra, tức giận đến nỗi lồng ngực phập phồng, rồi quay người bước đến bên tủ quần áo.

Cánh cửa tủ kêu kẽo kẹt bật mở, bên trong chất đầy những bộ quần áo cô không thể mang đi, xen lẫn vài chiếc sơ mi của Bành Thanh Ngật. Anh Phi Vũ nắm lấy vạt dưới của chiếc váy ngủ hai dây dài chỉ đến ngang gối, lớp vải mỏng hằn rõ dấu tay cô. Cô như đang lột bỏ một lớp da, cởi bỏ váy ngủ, trên người chỉ còn lại một chiếc qυầи ɭóŧ cotton trắng ngà đơn giản.

“Anh ra ngoài!” Cô thở hổn hển, cởi hết quần áo để thể hiện ý chí không thể khuất phục của mình.

Cô đưa tay vào tủ quần áo lục lọi lung tung, muốn tìm một bộ quần áo đơn giản nhất, một bộ không có giá trị thẩm mỹ nào, đủ để rửa sạch sự giả tạo trong màn trình diễn của cô.

Ánh sáng quét qua lại trên sống lưng đang cong lên của cô, làn da trắng mịn phủ đầy hơi nước tắm, cơn giận khiến cô đỏ hồng hơn thường ngày.

Bành Thanh Ngật lặng lẽ tiến lại gần, bóng anh đổ xuống phủ trùm lấy cô, bất chợt vòng tay ôm ngang eo, ép cô xuống giường.

Anh như một ngọn núi ập đến, một tay ấn chặt sau gáy cô, đè nặng khống chế cô.

“Buông em ra!” Cô hét lên.

Mùi rượu quấn lấy, Anh Phi Vũ nằm úp trên giường, mặt bị ép vào gối, không nhìn thấy chút ánh sáng nào, đôi chân cố gắng vùng vẫy như con cá đánh đuôi dữ dội khi bị đánh lên bờ.

Bành Thanh Ngật dùng toàn bộ cơ thể đè lên cô, trong bộ quần áo chỉnh tề, đè lên cơ thể trần truồng của cô. Chiếc qυầи ɭóŧ bị anh giật mạnh, mảnh vải cuối cùng xoắn lại biến dạng rồi rời khỏi cô.

Anh không lập tức tiến vào mà nhẹ nhàng cọ xát, phần dưới quần tây phồng lên cọ vào khe mông cô, khóa thắt lưng như những đầu kim thật sự, từng cái đâm đau thịt mông cô.

“Nóng tính dữ vậy sao?” Anh như đang đối xử với đứa trẻ nghịch ngợm, dùng lòng bàn tay ôm lấy một bên ngực cô, vừa vuốt ve vừa đầy du͙© vọиɠ.

Anh Phong Phi Vũ ngay lập tức như quả bóng xì hơi, không thể kìm nén mà co rúm lại trong tay anh. Cô giãy giụa nhưng bất lực, quay đầu hít lấy chút không khí, nhìn thấy bàn tay của Bành Thanh Ngật chống ngay bên mặt mình, nơi ống tay áo sơ mi đã được xắn vài vòng, để lộ cánh tay nổi gân xanh căng phồng.

Cô tức giận cắn xuống, bốn chiếc răng nanh trên dưới như kẹp sắt sắc bén ghì chặt vào chỗ mạch máu đang đập. Cơn đau nhói khiến toàn thân anh căng cứng.

“Hừ… Shh.” Bành Thanh Ngật thở hổn hển, du͙© vọиɠ càng thêm bùng cháy, trở nên mãnh liệt hơn.

“Tốt lắm, cắn chặt anh đi.” Bành Thanh Ngật nói với cô.

Bàn tay anh rút khỏi ngực cô, để lại vết đỏ lớn. Mông cô bị tách ra, khóa kéo phía sau phát ra tiếng “xoẹt”, chỉ trong vài giây, dươиɠ ѵậŧ của Bành Thanh Ngật đã xuyên vào.

Bên trong có hơi khó chịu, nhưng anh kiên quyết đâm sâu hết cỡ, mang đến cho Anh Phi Vũ cảm giác đau đớn như bị xé rách. Cô đau đến mức khớp răng như muốn lỏng ra, không còn cắn chặt được cánh tay anh. Trên đó in hằn dấu răng sâu hoắm của cô, đang chậm rãi rỉ ra những giọt máu đỏ tươi.

“Em ghét anh.” Cô đau đớn nói, giọng nói yếu ớt.

“Ghét cái gì?” Bành Thanh Ngật hỏi nhỏ.

Anh rút ra toàn bộ, thân dươиɠ ѵậŧ ướt đẫm trong âʍ đa͙σ, rồi lại đâm vào hết cỡ.

“Ghét anh đâm vào em như thế này sao?”

Mùi rượu lan tỏa trong hơi thở cô, Anh Phi Vũ bị cơn đau căng tức xuyên thấu, chôn vùi dưới cơ thể mặc tây trang giày da của anh, tay chân trần trụi thỉnh thoảng ló ra, âʍ đa͙σ đỏ ướt bị căng nở đầy, dươиɠ ѵậŧ liên tục co giật, dễ dàng làm cô ướt đẫm trở lại.

“Cắn chảy máu rồi, chó hư.” Anh cười khẽ, dùng ngón tay mở miệng cô, hai ngón tay thọc vào, xoa xoa mấy chiếc răng nanh của cô.

dươиɠ ѵậŧ xâm nhập rất thuận lợi, mặc dù Anh Phi Vũ không muốn, nhưng cơ thể lại mềm nhũn vô hạn, dần dần sinh ra kɧoáı ©ảʍ, như một chiếc vòng cao su hút chặt lấy gậy thịt.

Mỗi lần Bành Thanh Ngật đâm vào, cô lại nhấp nhô nhẹ nhàng, luôn không muốn phát ra tiếng rêи ɾỉ. Bành Thanh Ngật sẽ ghép hai ngón tay lại với nhau để chà xát lên lưỡi và vòm miệng cô, như thể đang quan hệ tìиɧ ɖu͙© với miệng của cô.

“Ồ, ghét anh đi xem mắt à?” Anh giả vờ nhận ra muộn màng, ép sát cô chặt chẽ, đầu dươиɠ ѵậŧ chạm vào cổ tử ©υиɠ đang khép chặt.

Cảm nhận dươиɠ ѵậŧ còn muốn tiến sâu hơn, Anh Phi Vũ bị đâm đến tê liệt âʍ đa͙σ, cô vẫn cố gắng siết chặt, muốn chặn đường đi của anh.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc