Cắt Vũ (Cán Bộ Cấp Cao)

Chương 24: Bỏ nhà ra đi

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: L’espoir

*

Đầu óc Anh Phi Vũ choáng váng, như một người đang bước đi bỗng đâm sầm vào bức tường.

Điều cô cảm nhận đầu tiên không phải là đau, mà là sự ngạc nhiên. Thật kỳ lạ, một bức tường rõ ràng đến thế, cao lớn, rộng đến mức không thể tránh, sao cô lại không hề nhận ra từ trước được nhỉ?

“Với ai?” Anh Phi Vũ hơi ngẩn người hỏi, giọng nói không giống như được thốt ra, mà như bị ép từ trong tim ra.

Hẳn là cô đã choáng váng đến mức hồ đồ, mới có thể hỏi ra một câu hỏi ngớ ngẩn như vậy.

Là câu hỏi mở đầu cho một câu chất vấn, rõ ràng cô có thể nói ra rất nhiều điều, nhưng lại chọn một câu hỏi ngớ ngẩn vô nghĩa, không hề có tính công kích.

Bành Thanh Ngật đứng dậy, ánh mắt xa xăm u ám, dường như đang nhìn cô với vẻ thương hại. Rồi thương hại nói với cô: “Con gái sếp Hồ của Kiến Đầu.”

Nơi đây lặng đi một lúc, như một thế giới chân không mất hết thính giác.

“Ừ, được.” Anh Phi Vũ gật đầu đờ đẫn.

Cô biết sếp Hồ của Kiến Đầu là ai, bản tin ngắn về việc sáp nhập doanh nghiệp nhà nước do ứng dụng tin tức gửi tới chính là do cô biên tập và duyệt đăng, hầu hết tin tức liên quan đến Bành Thanh Ngật cô đều nắm rõ.

Do đó cô cảm thấy mọi thứ đều rất hợp lý, chuyện xem mắt đến rất hợp lý, việc anh vui vẻ đi xem mắt cũng rất hợp logic. Anh Phi Vũ bình tĩnh như cầm dao mổ, tỉ mỉ cắt từng sợi suy nghĩ của mình.

Cơn giận dữ, nỗi buồn, trước tiên bị cô gạt bỏ, cô đang ở trong một lớp vỏ dày cứng, mất khả năng cảm nhận đau đớn.

Cô thậm chí còn nghĩ một cách may mắn, tiền thuê căn phòng này không quá đắt, cô có khả năng trả được.

Cô để mặc cho đầu óc mình chạy loạn, không chỉ nghĩ ngợi mà còn cố không để nó trống rỗng.

Đợi đến khi Bành Thanh Ngật rời đi, cánh cửa rung lên, xích sắt trong giếng thang máy rầm rầm chạy xuống. Nỗi đau vốn phải đến từ lâu, từng giọt nhỏ li ti xuyên qua lớp vỏ bảo vệ, rơi xuống từ khóe mắt cô.

Cô khóc lóc yếu đuối một mình một lúc, Anh Phi Vũ nhận ra cơ thể cô vẫn còn ướt, những chất tiết nhơ nhuốc và xấu hổ còn sót lại trên người cô. Cô im lặng bước vào phòng tắm, để mặc làn hơi nước nóng bao phủ, xối nước khá lâu rồi đưa tay xuống tự gột rửa.

Cảm giác sưng tấy vẫn đang giảm dần, cô dùng ngón tay mình nhét vào, ngoáy vào lỗ nhỏ ướt đỏ và yếu ớt, muốn đẩy ngón tay không tồn tại của Bành Thanh Ngật ra ngoài.

Cô tự làm cho toàn thân mình ê ẩm, phía dưới chỉ còn lại cảm giác đau rát trơ lì. Anh Phi Vũ tắt nước, lấy khăn tắm thấm hết hơi ẩm trên người, những gì bám dính, những gì tràn ra đều được gột sạch không còn dấu vết.

Lúc này, cô lại bắt đầu nghĩ linh tinh.

Lúc nãy đáng lẽ nên tát anh một cái, nhưng anh đã rời đi rồi. Nếu tương lai gặp lại, Anh Phi Vũ có lẽ không còn cơ hội đến gần anh, gần đến mức có thể tát anh một cái.

Cô lơ ngơ đi vòng quanh trong phòng, đối diện cửa kính ban công, nhìn thấy một bóng trắng lơ lửng, thất thần đang nhìn cô. Cô giật mình, bóng trắng đó cũng giật mình, hóa ra đó chính là bản thân cô.

Anh Phi Vũ mở điện thoại, tìm kiếm về cô con gái của sếp Hồ. Đó là người Bắc Kinh, một nghệ sĩ trẻ mới. Trong bức ảnh chính diện mà trang web đưa ra, đuôi mắt cô ta hơi xếch lên, mang cùng một khí chất với Bành Thanh Ngật.

Anh Phi Vũ rõ ràng ý thức được rằng họ là người cùng đường, không muốn nhìn thêm nữa.

Cô đóng điện thoại lại và tiếp tục đi đi lại lại, phòng khách nhỏ hẹp bị cô vẽ vô số vòng tròn. Anh Anh Phi Vũ đột nhiên quay sang phòng ngủ, kéo vali ra.

Gần đến 9 giờ tối, cô phải đi đâu đây? Đây là một câu hỏi đơn giản nhưng cũng nan giải, Anh Phi Vũ chưa nghĩ ra câu trả lời, chỉ biết cô không muốn ở lại đây.

Không chỉ tối nay, ngày mai, ngày mốt, mỗi ngày, cô đều không muốn ở lại đây.

Anh Phi Vũ ‘soạt’ một tiếng mở tung cánh cửa tủ quần áo, động tác mạnh mẽ như muốn phá hủy nó. Khi thu xếp quần áo, cô lại nhẹ nhàng như gió mưa, từng món đều được gấp gọn gàng. Quá trình vô nghĩa ấy khiến đầu óc cô thư giãn, như một chiếc ốc vít cứ xoay mãi xuống dưới không điểm dừng.

Ổ khóa phát ra vài tiếng ‘tít tít’ ngắn gọn, Bành Thanh Ngật mở cửa lớn bước vào. Mỗi nơi anh đi qua đều che khuất một khoảng sáng, cho đến khi ánh sáng trời đất đều bị che lấp, dừng lại ngay trước mắt cô.

Anh không hề căng thẳng, ánh mắt mang nụ cười khó hiểu, chậm rãi hỏi: “Bỏ nhà đi à?”

Chỉ mới rời đi chưa đầy nửa tiếng, anh đã bất ngờ quay lại, trông như trở về nguyên vẹn. Nhưng nhìn kỹ thì thấy cổ áo hơi lệch, trong hơi thở phảng phất mùi rượu… Chí ít thì anh đã ngồi xuống uống một ly rượu.

Anh Phi Vũ không nhìn anh nữa, cố gắng đóng vali lại, kéo đi ra ngoài.

Bành Thanh Ngật kéo cô lại, lực kéo mạnh đến mức đau, cơ thể vốn đã không chịu nổi của cô chỉ có thể dừng lại.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc