Chuyển ngữ: L’espoir
*
“Vì anh rất bận mà…” giọng Anh Phi Vũ bắt đầu run rẩy, tay Bành Thanh Ngật thò vào, véo nhẹ mông cô đang giấu trong quần.
Cơ thể cô như múi trái cây, khi bị Bành Thanh Ngật véo nhẹ, cảm giác tê dại từ xương cụt lan đến gáy, nước nhờn liên tục chạy ra không dứt.
“Biết anh bận, em còn dám gọi điện thoại trực tiếp cho anh à?” Bành Thanh Ngật nhấn mạnh từng chữ, như đang kìm nén điều gì đó, rồi bất ngờ tát vào mông cô, tà váy rung lên tạo thành một cơn gió.
Anh Phi Vũ cúi đầu vào hõm cổ anh, cảm nhận một ẩn ý kỳ lạ trong cảm xúc của anh, nhưng bị anh vuốt ve đến mềm nhũn, cô không thể tập trung suy nghĩ. Cơ thể họ quấn lấy nhau, môi cô nhẹ nhàng chạm vào yết hầu anh, cơ thể càng mềm nhũn thì anh càng cương cứng.
“Hôm nay em lợi dụng anh một lần rồi, có thích anh nhiều hơn chút không?” Giọng Bành Thanh Ngật trầm khàn, du͙© vọиɠ dày đặc không thể giấu.
“Ừm… Có.” Cô bị du͙© vọиɠ đó áp đảo, miệng huyệt nhẹ nhàng co bóp, muốn nuốt anh vào trong: “Rất thích.”
Cô khao khát tha thiết như vậy, anh không có lý do gì để không đáp lại. Ngón tay Bành Thanh Ngật tiến vào bên trong cô, một ngón khiến dưới thân cô đau căng, trước khi cô kịp thích nghi hoàn toàn, một ngón tay khác thậm chí còn dày hơn và dài hơn đã tiến vào, tốc độ rất nhanh.
“Thế em dùng từ nào? Phấn đấu hay hăm hở tiến lên?” Anh nói bằng giọng nhẹ nhàng, ngón tay thỉnh thoảng chọc vào cô trong khi trò chuyện thân mật với cô.
“Là hăm hở tiến lên.” Anh Phi Vũ đáp lại bằng giọng mơ màng.
“Hăm hở tiến lên à.” Anh thở dài chậm rãi, ngón tay chọc mạnh, lòng bàn tay lại áp vào miệng huyệt rồi vuốt ve, phát ra tiếng dính nhớp.
“Có hăm hở tiến lên giống tay anh không?”
Khi nhận được cái gật đầu rất nhẹ của Anh Phi Vũ, anh tiếp tục mân mê, dò hỏi:
“Cục cưng thích anh đến mức nào? Có nhiều như nước chảy ra từ chỗ huyệt nhỏ không?”
“Chỗ này mở ra rồi đóng lại, có phải muốn nuốt chửng anh luôn không?”
Anh Phi Vũ nằm sấp, thở dốc rêи ɾỉ nhẹ, tay thò xuống muốn cởi thắt lưng anh, nhưng lại bị Bành Thanh Ngật giữ lại, chỉ xoa tay qua lại qua lớp quần anh.
“Lát nữa anh còn phải ra ngoài, chỉ có mỗi cái quần tây này thôi, đừng làm ướt.” Anh nói, rồi đút ngón tay thứ ba vào, Anh Phi Vũ gần như tan chảy trên người anh.
Dịch nhờn tràn ra giữa các ngón tay anh, như thể cô đã mất kiểm soát trên tay anh, cô gái rêи ɾỉ khe khẽ, lẩm bẩm “thật thoải mái”, hoàn toàn không biết rằng người đàn ông đang dùng tay làm cô sắp đi xem mắt.
Trái tim Bành Thanh Ngật rối bời, ngón tay mạnh mẽ chọc sâu, không khác gì một cuộc ân ái thật sự.
Nhưng anh cố ý hỏi: “Sao chảy nhiều nước thế này? Dùng ngón tay cũng có thể động dục sao… Bé dâm.”
Anh Phi Vũ ôm lấy cổ anh, rêи ɾỉ từng đợt, thở ra một làn hơi ấm ướt bên tai anh, Bành Thanh Ngật cảm thấy mình cương cứng đến mức khó chịu, dươиɠ ѵậŧ sưng phồng bị tắc nghẽn, cổ họng anh cũng sưng vù, tắc nghẽn theo.
“Ngón tay có đủ cho cực cưng ăn không?”
Anh Phi Vũ gật đầu, đầu cô cọ xát vào ngực anh, anh hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô, giọng nói nghe không giống anh chút nào: “Vậy thì lên đỉnh cho anh xem đi.”
Anh dùng một tay nâng Anh Phi Vũ lên, bắt cô quỳ thẳng trên ghế sô pha, hai chân kẹp chặt hai bên người anh như một chiếc kẹp siết chặt.
Bầu ngực run rẩy như pudding áp sát vào miệng anh, Bành Thanh Ngật kéo cổ áo váy trắng xuống, kéo theo cả áo lót, bầu ngực bỗng nhiên nảy ra, sau đó bị anh ngậm lấy. Đầu lưỡi mυ"ŧ lấy bầu ngực căng tròn, thịt ngực cuộn vào trong, tim cô đập thình thịch qua lớp da thịt.
Bành Thanh Ngật liếʍ hai đầu vυ" của cô cho đến khi chúng sáng bóng, mυ"ŧ đến khi chúng đỏ sưng to, sau đó anh hơi tách ba ngón tay đang cắm sâu vào âʍ đa͙σ, dùng lực mân mê chỗ nối dây thần kinh ở đầu âm vật.
“Đầu vυ" của em vừa cứng vừa nhọn, cục cưng của anh dâm chết đi được.” Anh áp sát lại, bắt đầu ngậm cắn một lần nữa.
âʍ đa͙σ bắt đầu co thắt nhịp nhàng, đôi khi kẹp chặt đến mức ngón tay anh không thể di chuyển. Bành Thanh Ngật ngậm lấy đầu vυ" sưng đau của cô, nuốt xuống rồi mυ"ŧ xuống cổ họng, nhưng anh không thể hút ra được chút sữa nào, thay vào đó, anh gần như nuốt cả máu đang chảy ra.
“Ưm hưm… mυ"ŧ nhẹ thôi…” Anh Phi Vũ phát ra tiếng kêu như mèo con.
Bành Thanh Ngật nghe rõ, nhưng vẫn cố ý cắn, kẹp núm vυ" cô giữa hai hàm răng, dùng lưỡi mân mê qua lại.
Tiếng nước chảy trong tai, cô kẹp chặt như một chiếc túi hút chân không, ôm chặt lấy ngón tay anh, cánh tay nổi gân xanh cũng ướt đẫm.
Anh Phi Vũ mơ màng lên đỉnh, các giác quan của cô trở nên quá tải và mất kiểm soát, rồi từ từ trở lại ngưỡng bình thường.
Bàn tay Bành Thanh Ngật vẫn ở trong cơ thể cô, với lực nhẹ nhàng như an ủi sau khi kết thúc.
Cô đang thắc mắc, tại sao không trực tiếp đâm vào luôn? Cởi quần áo ra thì không phải lo bị ướt nữa rồi.
Bành Thanh Ngật kéo chỉnh lại qυầи ɭóŧ cho cô, để cô ngồi trở lại trên ghế sô pha, rồi bất ngờ nói: “Anh sắp đi xem mắt rồi.”
Chiếc máy điều hòa lặng lẽ thổi ra luồng khí mát lạnh, trong khi Anh Phi Vũ như một quả trái cây thối rữa, chảy nước, thủng lỗ, cứng đờ trên ghế sô pha.