Chuyển ngữ: L’espoir
*
Sau bữa ăn đó, Bành Thanh Ngật hút xì gà rồi lại hút thuốc, cuối cùng lại bảo người ta đem rượu đến nếm thử.
Tiền Lệ xua tay với người phục vụ, nhìn anh, không nhịn được cười nhạo: “Đây là hậu quả của việc thấy sắc nảy lòng tham đây mà.”
Hắn bày kế cho Bành Thanh Ngật: “Nếu mày không vui thì cứ đưa chút tiền rồi cắt đứt với người ta đi. Ừm, để tao hỏi lão Từ xem đưa bao nhiêu thì hợp lý.”
Bành Thanh Ngật ngẩng mắt lên, lạnh lùng nhìn hắn, thật sự cảm thấy khó tin, rồi hỏi: “Sao mày lúc nào cũng coi cô ấy như một món đồ vậy?”
“Rồi rồi rồi, tôi sai.” Tiền Lệ không tranh cãi với anh, tiếp tục phân tích với anh: “Bây giờ mày không muốn chia tay, nhưng lại chưa nghĩ ra bước tiếp theo, đúng không?”
Bành Thanh Ngật ngả người ra sau, mái tóc rối tung lên vì mệt mỏi lay động trên lông mày anh, lay tới lay lui, khuôn mặt anh ngập trong ánh sáng trắng loang loáng từ mái nhà, tầm mắt trở nên mơ hồ.
“Mày cũng đừng nghĩ nhiều quá, có lẽ người ta chỉ coi mày như một lựa chọn ngắn hạn thôi. Cô ta không phải tự nguyện lên xe mày, mà là bị người ta chặn ép lên.”
“Ngắn hạn ư?” Bành Thanh Ngật cười, yết hầu rung động tần số thấp, anh lộ ra vẻ kiêu ngạo: “Tao bị coi là lựa chọn ngắn hạn à?”
Tiền Lệ không cảm thấy sự kiêu ngạo của anh có gì khác thường, mà còn phân tích một cách ngạo mạn hơn: “Đây là chuyện tốt, đỡ phiền phức.”
“Là chuyện tốt sao?”
“Không phải hả?”
Kể từ ngày hôm đó, hai chữ “ngắn hạn” bắt đầu đi theo anh, như một bóng đen xám vô hình.
Bành Thanh Ngật từ nhỏ chưa từng trải qua những thất bại thực sự, trong cuộc đời anh, những gì anh muốn đều thuận lợi có được.
Sống trong nhung lụa khiến anh cho rằng, việc anh có được tình yêu là điều đương nhiên.
Tình yêu quá nồng nàn, có lẽ sẽ mang đến cho anh những rắc rối không chắc chắn, nhưng suy đoán “Anh Phi Vũ có thể không yêu anh” Càng khiến anh cảm thấy bị sỉ nhục.
Nghĩ như vậy, những rắc rối do tình yêu nồng nàn mang lại hoàn toàn không tính là rắc rối.
Anh nhất thời nổi hứng, bất ngờ đến đơn vị của Anh Phi Vũ một lần nữa, chủ nhiệm Chu căng thẳng tiến lên, hỏi anh có chỉ thị mới nào không.
Bành Thanh Ngật lấy lại tinh thần, nhận ra anh đã đi vào, chỉ có thể bịa ra vài lời vô nghĩa không liên quan, để tình huống trông có vẻ bình thường.
Cái cớ thì rất dễ tìm. Anh mặt không đổi sắc nói rằng cần bản gốc của những tờ báo có đăng tin liên quan đến Bộ trưởng Bành trong tháng trước, còn mục đích cụ thể thì không giải thích. Mọi người liền tất bật chạy đi làm, cũng chẳng ai hỏi anh lấy một lời giải thích.
Bành Thanh Ngật tìm bóng dáng của Anh Phi Vũ trong đó, không cần phải cố sức đi tìm, khi cô bước qua đám đông, một vệt xanh thẫm khẽ lay động, như sóng cỏ nối dài bất tận, mà cô không hề ngoái đầu nhìn anh.
Anh Phi Vũ muốn giả vờ không quen biết anh, Bành Thanh Ngật cũng thuận theo.
Biên tập viên đếm đủ báo của một tháng rồi đưa cho anh.
Một chồng giấy lấy ra từ kho, từ từ tỏa ra hơi ẩm của mực in, Bành Thanh Ngật đặt một bàn tay lên đó, biết rõ còn cố hỏi: “Tác giả đều là cùng một người sao?”
“Vâng, đều là Anh Phi Vũ.” Chủ nhiệm Chu trả lời.
“Vậy phiền cô ấy đến đây.”
Anh Phi Vũ được cử đến. Trong phòng họp nhỏ chỉ đặt một chiếc bàn tròn đơn lẻ, hai chiếc ghế kê sát cạnh nhau, Bành Thanh Ngật ngồi một chiếc, chiếc còn lại áp sát cánh tay anh, gần hơn khoảng cách xã giao thông thường.
Nếu ngồi xuống, cô sẽ chạm vào ống tay áo sơ mi của Bành Thanh Ngật. Cô quen thuộc với cảm giác của loại vải Oxford màu xám nhạt ấy.
Anh Phi Vũ kéo chiếc ghế ra xa một chút, khiến khoảng cách giữa họ nhìn từ bên ngoài trở nên hợp lý.
Bành Thanh Ngật không ngăn cản cô, mà ngẩn người nhìn chằm chằm vào vạt váy xanh lục của cô, hình dạng sóng lượn trôi nổi như sương mù đang rời xa anh.
Trong đầu anh không thể tránh khỏi bật ra hai chữ - lựa chọn ngắn hạn.
Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt bình tĩnh của cô, quả thực giống y vậy.
“Đây là lời nói ban đầu của Bộ trưởng Bành lúc đó.” Anh Phi Vũ chỉ vào một dòng trong bài viết.
Bành Thanh Ngật phối hợp với công việc của cô, nói: “Em gạch chân, đánh dấu ra xem.”
Anh Phi Vũ rút cây bút máy mang theo bên mình, ngay khoảnh khắc mở nắp bút, một chuỗi giọt mực bắn ra, rơi xuống mu bàn tay của Bành Thanh Ngật.
“Á! Vừa mới thay ruột mực, bị rò mực rồi.” Anh Phi Vũ khẽ kêu lên.
Câu nói này khiến mối quan hệ của họ hiện hình.
Nếu không có sự thân mật, cô hẳn đã hoảng hốt đứng dậy xin lỗi, vội vàng lấy một đống khăn giấy để lau tay cho anh rồi.
Còn bây giờ, Anh Phi Vũ ngồi vững, tự nhiên lấy ra một chiếc khăn ướt khử trùng, tay trái nắm lấy cổ tay anh, tay phải lau kỹ các vết mực.
Phòng họp nhỏ ngay lập tức đón khoảnh khắc kịch tính nhất: Chủ nhiệm Chu bưng một tách trà nóng đẩy cửa bước vào, vừa vặn nhìn thấy Anh Phi Vũ đang nắm tay Bành Thanh Ngật, đầu hai người gần như kề sát nhau.