Chuyển ngữ: L’espoir
*
Khi chọn chỗ ở mới, Bành Thanh Ngật chú trọng đến sự an toàn và thoải mái. Anh lọc ra mấy căn hộ, tiền thuê hàng tháng đều vượt quá mức lương của Anh Phi Vũ. Anh nói rằng đó không phải là điều cô cần phải bận tâm, cô nên chọn một căn có phong cách trang trí mà mình yêu thích.
Anh Phi Vũ đặt tay lên màn hình máy tính bảng, hình ảnh góc rộng của căn hộ cao cấp hiện lên, run rẩy trong lòng bàn tay cô.
Cô lắc đầu nói: “Không được, những cái này đều không được.”
“Không thích cái nào hết sao?”
Cô hít một hơi, như đang mong chờ điều gì đó, khẽ nói: “Không phù hợp với thu nhập của em. Khi gặp tin tức khẩn cấp, đồng nghiệp hoặc lãnh đạo thỉnh thoảng sẽ đến chỗ em ở, rồi tiện xe đưa em cùng đi hiện trường. Nếu là những khu chung cư này, em rất khó giải thích rõ ràng.”
Lời cô vừa dứt, để lại một khoảng trống mờ nhạt, chờ người ta tiếp tục câu chuyện.
Nếu tình tiết diễn tiến thuận lợi, Bành Thanh Ngật sẽ hỏi cô “vì sao khó giải thích”, như vậy thì cô có thể nói “chúng ta vẫn chưa công khai”.
Nghĩ kỹ lại, giữa họ chưa bao giờ có thỏa thuận rõ ràng về việc không công khai, thư ký và trưởng phòng Tần đều biết, nhưng họ tuyệt đối không dám rêu rao rầm rộ, Anh Phi Vũ không chịu nói ra ngoài, lợi dụng danh tiếng của Bành Thanh Ngật giống như cầm cờ hoa phô trương thanh thế… Còn về Bành Thanh Ngật, thế giới thực sự của anh đứng sừng sững trên mây, cô không thể biết được trong giới xã giao của anh đang lan truyền những bí mật gì.
“Em rất khó giải thích.”
Bành Thanh Ngật lặp lại lời cô, dường như cười một tiếng, Anh Phi Vũ không chắc chắn.
“Phóng viên cũng có lúc cạn lời à.” Anh không tiếp tục chủ đề này nữa.
Trái tim của Anh Phi Vũ treo lơ lửng đầy nguy hiểm, rồi cứ mãi bị treo ở đó, chỉ cần một cơn gió thoảng qua là lay động không ngừng.
Căn nhà cuối cùng được chọn là một căn hộ một phòng ngủ tinh xảo, diện tích bên trong khoảng sáu mươi mét vuông, kết hợp yêu cầu của Bành Thanh Ngật và Anh Phi Vũ, nó khiêm tốn và thoải mái.
Về độ an toàn, Anh Phi Vũ không có trải nghiệm trực quan, cô chỉ cảm thấy kỳ lạ, sao chưa từng gặp hàng xóm đối diện.
Sau này cô mới biết, hàng xóm của cô, cả tầng trên lẫn tầng dưới đều được Bành Thanh Ngật thuê dài hạn và lặng lẽ bỏ trống, mỗi đêm cùng cô chìm vào giấc ngủ.
Về tình cảm của họ, Anh Phi Vũ không có kỳ vọng thực tế, cô không dùng từ “tình cảm” để định nghĩa mối quan hệ giữa họ.
Anh Phi Vũ muốn tìm một danh từ thật chính xác để định nghĩa cho mối quan hệ của họ.
Thích đương nhiên tồn tại, còn tình yêu và tình cảm là những từ liên kết, như hai sợi chỉ đỏ quấn chặt vào nhau.
Sợi chỉ đỏ nối liền họ đầy sức bền, Anh Phi Vũ không phân biệt được rốt cuộc sợi nào mới giữ vai trò quyết định.
Yêu Bành Thanh Ngật là một sự kiện tất yếu, đối mặt với một người đàn ông có thể giải quyết mọi vấn đề trong cuộc đời cô, Anh Phi Vũ đã chìm đắm vào đó, không có gì phải xấu hổ.
Cô rất thông minh, nhưng nói thông minh thì chưa đủ, đúng hơn là nhạy bén.
Cô trao đi bao nhiêu tình cảm, hoàn toàn tùy thuộc vào việc Bành Thanh Ngật dành cho cô bao nhiêu trước.
Nếu nhận thấy anh không ổn định, cả bể tình cảm đầy ắp mà anh chỉ chia cho cô một gáo, thì Anh Phi Vũ sẽ lập tức khép chặt van lòng mình, không để bản thân đáng thương cúi đầu mà chìm đắm.
Cô rất tỉnh táo trong việc kiểm soát bản thân, đồng thời cũng tỉnh táo nhận ra sự ngu ngốc của mình.
Nếu tình yêu của cô chưa vượt quá ngưỡng, chưa đến mức biến cô thành kẻ hề, thì cô không cần phải gắng sức khép chặt van lòng mình.
Anh Phi Vũ rơi vào ngõ cụt đầy mâu thuẫn, vừa mong đợi Bành Thanh Ngật dùng hành động cụ thể để bày tỏ tình cảm - dưới hình thức vật chất, lại vừa ép buộc bản thân khước từ những vật chất ấy nhằm khẳng định sự trong sạch của mình.
Rất lâu sau cô mới hiểu, cái cảm giác căng thẳng vô lý ấy bắt nguồn từ sự tự ti cực độ của cô. Trong vô thức, Anh Phi Vũ biết họ không cùng một đường.
Cô đứng ở nơi xa, nhìn xuống vị trí của mình, cho dù đã nhìn rõ toàn cảnh, cô vẫn nuôi chút may mắn để bước đi bên cạnh anh.
Bành Thanh Ngật thường xuyên gặp cô, chỗ qua đêm thì không cố định, khi thì ở căn hộ thuê của cô, khi thì tại căn hộ rộng lớn nơi anh thường ở, bên nào tiện thì đến bên đó.
Khi đã tận mắt thấy căn hộ rộng lớn ấy, nhận ra phòng khách nhà anh bằng cả diện tích căn hộ một phòng của mình, Anh Phi Vũ mới chầm chậm hiểu rằng việc anh không lập tức lộ vẻ chán ghét đã đủ cho thấy anh khá có giáo dưỡng lắm rồi.
Qua khỏi mùa đông, Anh Phi Vũ bước vào một mùa ngứa ngáy.
Giữa Bắc Kinh, từng đợt liễu bông bay loạn. Đôi khi cô đang viết bản thảo, trong khóe mắt cô thoáng thấy một mảng trắng xóa, cứ tưởng là tuyết vẫn chưa tan.
Đương nhiên đó không phải là tuyết, liễu bông bay theo hướng ngược lại với tuyết, nó khiến người ta mơ hồ ngứa ngáy trong lòng.
Nhưng Anh Phi Vũ không thể oán trách nó, vì liễu bông chắc chắn không thể bay vào sâu trong tim.
Anh Phi Vũ cảm thấy ngứa ngáy khó chịu, mỗi khi nhìn thấy Bành Thanh Ngật, cảm giác ấy lại bất chợt phóng đại lên.
Xe của Bành Thanh Ngật đến đón cô, dừng lại ở góc nhà để xe ngầm của tòa nhà truyền thông, anh đang xem bản đồ giờ cao điểm, rồi nói như thường lệ: “Đến chỗ em đi, bên đó không tắc đường.”
Thế là xe bắt đầu lăn bánh. Tuyến đường này đã đi lại nhiều lần nên người lái xe rất thành thạo.
Đi được nửa đường, anh đột nhiên nhận được điện thoại.
Không có vẻ gì là chuyện quan trọng, anh chỉ đáp qua loa vài câu rồi quay sang nói với cô: “Anh phải đi ăn cơm rồi.”
Xe hơi xuống đường cao tốc thành phố, rẽ trái trở lại đường vành đai ba, con đường thẳng tắp, chẳng mấy chốc đã dừng trước một dãy tường viện màu xanh xám.
Bành Thanh Ngật xuống xe, phát hiện ánh mắt của Anh Phi Vũ đang dõi theo anh, rồi nhìn vào trong tường, những viên gạch xám dày đặc, kín đến mức không lọt một khe hở, khiến cô không thể nào nhìn thấy ánh sáng mật ong ấm áp tỏa ra từ bên trong.
“Tự mua chút gì đó ăn đi.” Anh mỉm cười với cô từ góc nhìn trên cao, không hề có ý định mời cô vào. Rồi anh quay sang nói với tài xế: “Đưa cô ấy về.”