Cắt Vũ (Cán Bộ Cấp Cao)

Chương 15: Nhà ở ghép

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: L’espoir

*

Nửa tháng sau, Bành Thanh Ngật lần đầu tiên đến phòng trọ của cô, đứng ở cửa thang máy tầng 11 của tòa nhà tái định cư ở Vành đai 5 phía Đông, đèn cảm ứng đúng lúc lại hỏng, trong bóng tối chỉ còn tấm biển lối thoát hiểm màu xanh lục mờ ảo.

Anh sững sờ một lát, hỏi: “Ở bên nào?”

“Ở bên phải.” Anh Phi Vũ lấy điện thoại ra để chiếu sáng, ánh sáng được cô cố ý hạ thấp, chỉ soi thành một vòng tròn nhỏ dưới chân.

Môi trường sống đơn sơ khiến cô chật vật, may mắn là hành lang không có đèn, anh không nhìn thấy bức tường trắng bị dán đầy quảng cáo đỏ chói, dấu giày trẻ con in thành từng chuỗi, thêm cả những vết dầu bẩn, cùng những lời chửi rủa vô danh mà người thuê nhà tiện tay viết lên.

Anh Phi Vũ mở cửa chống trộm màu xanh đậm, chỗ vào nhà rất nhỏ, một nửa phòng khách bị cắt thành phòng ngủ thứ ba, bên trong có một nữ sinh sắp tốt nghiệp đến Bắc Kinh thực tập đang ở trọ.

Ánh sáng ở khu vực chung yếu ớt, cánh cửa phòng ngủ chính mở ra, luồng sáng rõ ràng chiếu ra ngoài, một cô gái ở ghép khác thò đầu ra, chỉ nhìn thấy Anh Phi Vũ vào cửa, bèn mỉm cười nói: “Chị về rồi à, hôm nay bạn trai em sẽ ở lại một đêm. Chị yên tâm, tụi em sẽ không ồn ào đâu.”

Cô ta vừa dứt lời, đã nhìn thấy phía sau Anh Phi Vũ có một bóng người khẽ lay động, rồi bước vào không gian chật hẹp tối tăm. Đó là một người đàn ông ăn mặc chỉnh tề.

“Ồ, chị cũng dẫn bạn trai về hả.” Lúc này cô ta mới thật sự mỉm cười, cho rằng cả hai đang làm cùng một chuyện, chẳng cần phải giải thích thêm gì nữa.

Cánh cửa phòng ngủ chính đóng sầm lại, phòng ngủ phụ kề sát ngay bên cạnh, chỉ cách một bức tường dày hai mươi centimet. Mọi âm thanh đều gần ngay trước mắt.

Phòng ngủ thứ hai là nơi Anh Phi Vũ thuê ở, cô lấy chìa khóa thứ hai, tra vào tay nắm cửa hình tròn.

Khi xoay ổ khóa, tay nắm phát ra những tiếng kêu lạch cạch kỳ lạ, khiến Bành Thanh Ngật nghi ngờ nó vốn chẳng có chức năng khóa thực sự.

Bước vào không gian độc lập của Anh Phi Vũ, phòng ngủ 12 mét vuông có cửa sổ lồi, Bành Thanh Ngật khó mà tưởng tượng được kích thước ấy.

Bởi vì có một cánh cửa sổ lớn, mặc dù cánh cửa sổ đó hầu hết thời gian không thấy mặt trời, sự chật hẹp của phòng ngủ thứ hai cũng là điều anh khó mà tưởng tượng được.

Bành Thanh Ngật chỉ nhìn thoáng qua là đã hiểu rõ hoàn cảnh sống của cô.

Anh lại đi hai bước thêm hai bước nữa, cũng đã đi hết khoảng không gian có thể hoạt động rồi.

Căn phòng chỉ còn lại chức năng ngủ này, thực sự không có gì đáng xem, anh ngồi xuống bên bàn làm việc của Anh Phi Vũ, đầu gối chống vào mép giường, lưng ghế nhựa cũng phát ra tiếng kêu cót két kỳ lạ.

“Lại đây.” Anh nhỏ giọng nói.

Anh Phi Vũ đi tới, dang hai chân ngồi lên đùi anh, Bành Thanh Ngật sờ mặt cô, đến gần hôn cô, chiếc ghế dưới thân họ kêu kẽo kẹt giãy giụa.

Khi hôn cô trong môi trường tràn ngập mùi hương của cô, Bành Thanh Ngật tạm thời quên đi hoàn cảnh gian khổ, chỉ chìm đắm trong việc mυ"ŧ môi lưỡi mềm mại và đàn hồi của cô.

Cô thật nhiều nước, chỉ cần cắn nhẹ là đã cảm nhận được run rẩy của cô, nước sẽ chảy ra.

Bành Thanh Ngật xúi xuống, mặt vùi vào hõm cổ cô, nhẹ nhàng gặm cắn xương quai xanh đang co rút của cô.

Bầu không khí rất tốt, đây là nơi mùi hương của cô nồng nàn nhất, Bành Thanh Ngật lấy tư thế hôn tiếp tục hôn xuống dưới, cởi cúc áo ngực của cô rồi đẩy lên, ngậm lấy đầu vυ" cô cách lớp áo, dùng sức hút vào khoang miệng.

Đầu ngón tay Anh Phi Vũ luồng vào mái tóc đen của anh, rêи ɾỉ khe khẽ.

Bành Thanh Ngật không cần tự mình thử nghiệm cũng biết cách âm ở đây rất kém, họ phải làʍ t̠ìиɦ một cách kiềm chế, giao hợp trong im lặng, chỉ có đồ đạc mới phát ra tiếng kêu kéo dài.

Bên cạnh đột nhiên “ầm” một tiếng, cứ như cơ thể của một người nào đó đâm vào tường, làm vỡ sự bí mật mà họ duy trì.

Tiếp theo đó là tiếng rêи ɾỉ dài và khoa trương của một người phụ nữ, cố tình rên cho họ nghe.

Bành Thanh Ngật nhíu mày dừng lại, ý thức được đôi tình nhân ở phòng ngủ chính đang tìm kiếm sự kí©ɧ ŧɧí©ɧ, muốn trao đổi tiếng làʍ t̠ìиɦ với họ.

Trong đáy mắt anh dấy lên cơn giận âm ỉ, anh ngẩng đầu nhìn Anh Phi Vũ. Cô thở dốc mơ hồ, gương mặt cũng mờ mịt, cơ thể lúng túng cứng ngắc như một thanh thép cắm đứng ở đó.

“Cái chỗ quái quỷ gì vậy, dọn đến chỗ anh ở.” Anh nói.

Anh Phi Vũ khẽ cụp mi mắt xuống, sự im lặng lúc này khác hẳn khi nãy.

Bành Thanh Ngật cho rằng môi trường nhà trọ này rất tồi tệ, quả thực là một đánh giá khách quan, nhưng đẳng cấp của môi trường sống gần như tương đương với đẳng cấp xã hội của cô, khiến Anh Phi Vũ và lòng tự tôn của mình mâu thuẫn, không muốn gật đầu thừa nhận.

Bành Thanh Ngật không ép buộc cô, lùi một bước nói: “Đổi chỗ ở khác.”

Đây là giới hạn cuối cùng mà anh thương lượng, Anh Phi Vũ đồng ý.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc