Chuyển ngữ: L’espoir
*
Anh không do dự, màn dạo đầu đầy đủ đảm bảo anh có thể thuận lợi đâm vào, quy đầu phình to đâm vào trong một cái, phát ra động tĩnh như phá đất mà ra.
Tiếng thở dốc của Anh Phi Vũ dừng lại, mấy giây đau đớn như sấm sét, tiếp theo là tiếng thở dốc nặng nề hơn.
Trong xe không có âm thanh nào khác, Bành Thanh Ngật tập trung toàn bộ sức lực để tránh bị bản năng chi phối và thâm nhập đến tận cùng.
dươиɠ ѵậŧ từ từ tiến vào một nửa, cứng đến mức đau đớn, máu điên cuồng chảy về phía cô, sức lực căng thẳng của anh gần như đứt đoạn, đúng lúc Anh Phi Vũ kẹp một cái không nặng không nhẹ, có lẽ cô định đẩy anh ra, nhưng tiếc là cô đã làm hại chính mình.
Bành Thanh Ngật nín thở trong giây lát, đột nhiên nâng mặt Anh Phi Vũ lên, rồi quấn lấy cô trong nụ hôn nơi cổ và môi, đồng thời mạnh mẽ đẩy lên, cơ thể va chạm “bạch” một tiếng, cuối cùng hoàn toàn tiến vào trong cơ thể cô.
Xe hơi lắc lư theo họ, Bành Thanh Ngật chậm rãi rút ra một nửa rồi đâm vào, mỗi lần như vậy đều có thể nghe thấy cô rêи ɾỉ.
Cô bị căng ra, như một đóa hoa súng bị tát thô bạo, hai chân treo trên cánh tay anh là những cánh hoa bị xé rách, cô nằm ngửa trong lòng anh, chỗ giao hợp sáng loáng đối diện với bức tường trắng bên ngoài kính chắn gió, cô mơ hồ nhìn thấy hình dạng dươиɠ ѵậŧ ra vào.
Mặc dù không ai có thể nhìn thấy, cô vẫn cảm thấy mình như bị phơi bày trước công chúng, sự xấu hổ mãnh liệt khiến cô không ngừng kẹp chặt, dươиɠ ѵậŧ nam tính cương cứng và sưng tấy của anh lại khiến cô không kẹp chặt được, cô chỉ không ngừng bị cắm mở ra, càng lúc càng mềm, càng lúc càng nát.
“Cô Anh, huyệt nhỏ của cô ăn giỏi thật đấy.” Bành Thanh Ngật bị kẹp rất thoải mái, nên dần đâm vào mất khống chế, vuốt ve cánh môi bị căng ra thành một mảnh mỏng manh của cô, cảm giác trơn trượt khiến người ta mê mẩn.
Anh đổi cách xưng hô, quan hệ xã hội càng gần gũi hơn, nhưng vẫn không bằng khoảng cách thực tế của họ.
Anh Phi Vũ bị cắm đến mức tư duy hỗn loạn, cái nóng oi bức không nên xuất hiện vào mùa đông nhưng lại bao bọc cô như một lớp chăn tơ tằm dày.
Bành Thanh Ngật ở trong cơ thể cô, những chiếc khuy áo vest của anh từng cái một cấn vào người cô, còn khóa quần thì như hai hàng răng lạnh lẽo đang gặm nhấm lấy cô.
dươиɠ ѵậŧ của anh như một cây gậy chọc vào trong cơ thể cô, anh lấp đầy cô không biết mệt mỏi…
Bành Thanh Ngật kịch liệt hôn cô, nuốt chửng môi lưỡi của cô, cùng với dịch tiết trong khoang miệng cô.
Anh Phi Vũ không thể nghĩ được gì, chỉ có kɧoáı ©ảʍ dẫn dắt cô, ngọn lửa nóng bỏng tăng vọt, chỉ thiêu đốt vì cô, đưa cô lên đỉnh cao trào như sóng thần lần đầu tiên.
“Hu hu, sếp Bành, ngài chậm một chút.” Cô nắm chặt lấy cánh tay rắn chắc, cơ bắp cuồn cuộn của Bành Thanh Ngật, đến mức các khớp ngón tay cô đau nhức.
Điều này chẳng nghi ngờ gì chính là đang nói với anh: nhanh hơn, nhanh hơn nữa.
Bành Thanh Ngật không hề nghi ngờ, anh đang muốn cùng cô cảm nhận kɧoáı ©ảʍ tột đỉnh, dươиɠ ѵậŧ cứng đến mức đau nhức của anh chỉ có cọ xát vào nếp gấp của cô mới có thể giảm bớt trong vài giây, cho nên anh liên tục không ngừng rút ra cắm vào càng thêm hung mãnh, khoang xe dường như muốn bị anh lật tung.
“Bên trong vừa ướt vừa nóng, thật là…”
Thật là muốn bắn vào trong, dùng mùi tanh nồng ấy để đánh dấu cô, cũng như vậy thúc chín cô, để cô đi đến đâu cũng mang dấu ấn của anh.
“Lại cắn chặt hơn nữa à, hả?” Anh căng thẳng nói, rút ra cắm vào khiến giọng nói của anh khi gần khi xa, lòng bàn tay anh ấn lên bụng dưới phập phồng của cô.
Anh Phi Vũ vừa đau vừa trướng, không có khe hở nào có thể khai phá, cô hoàn toàn nằm gọn trong lòng Bành Thanh Ngật, âʍ đa͙σ co rút kịch liệt trong cơn cao trào, siết chặt lấy anh như ý muốn của anh.
Bành Thanh Ngật đột nhiên phát ra tiếng thở dốc trầm thấp, lướt qua vành tai cô, kéo dài một trận cuồng phong thô ráp nóng bỏng.
Anh căng cứng người, dang rộng hai chân cô hết mức có thể, dùng hết sức đâm vào mấy chục lần, kɧoáı ©ảʍ dâng trào, anh đột nhiên rút ra, nhanh chóng rút ra mấy tờ giấy từ hộp giấy gác tay, nắm lấy dươиɠ ѵậŧ rồi bắn ra.
Giữa hai chân trống rỗng của Anh Phi Vũ vẫn mở rộng, cho phép không khí trong lành, khô ráo lưu thông.
Cô cong ngón chân lại, lén lút nghiêng đầu liếc nhìn Bành Thanh Ngật.
Anh nhíu mày, đang trong quá trình xuất tinh liên tục, phát hiện cô từ khóe mắt, anh lập tức đuổi theo hôn cô, hôn cho đến khi anh xuất tinh xong.