Cắt Vũ (Cán Bộ Cấp Cao)

Chương 13: Ướt hơn cả nước mưa (H)

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: L’espoir

*

Cuối cùng, qυầи ɭóŧ bị xoắn thành một dải vải, mắc ở gốc đùi phải của cô, lỗ thủng ở tất da kéo dài vô tận, Bành Thanh Ngật dùng hai ngón tay chạm vào, dán vào hai cánh môi âʍ ɦộ, nhẹ nhàng tách chúng ra một cách không cho kháng cự.

Hai ngón tay lại chụm lại, dán vào chỗ miệng huyệt rồi trượt lên trượt xuống.

Anh Phi Vũ nghe thấy tiếng nước khuấy động, mới ý thức được mình đã tiết ra chất dịch bôi trơn, cảm giác ẩm ướt đến muộn.

Đầu ngón tay anh thô ráp, cắm vào một đốt ngón tay, thực sự bắt đầu tiến vào cơ thể cô, chậm rãi đẩy vào như kim châm, cảm giác sưng tấy ngay lập tức dâng lên, cho đến tận gốc lưỡi cô.

“Đừng, đừng.” Cô hoảng loạn kêu, nỗi sợ hãi sinh ra kɧoáı ©ảʍ không rõ.

“Đừng?” Bành Thanh Ngật hỏi ngược lại, ngón tay đột nhiên chọc mạnh vào trong, miệng huyệt gần như nuốt đến gốc ngón tay.

Cảm giác đau nhói trong cơ thể cô tăng lên, đường hầm bên trong đột nhiên co thắt, ý định ban đầu là muốn nhả ngón tay cứng rắn của anh ra, nhưng vô số nếp gấp lại cùng nhau hút ngón tay anh, một dòng nước nhầy nhụa chảy xuống.

“A ưm….” Anh Phi Vũ bất lực thở, hốc mắt cũng trở nên ẩm ướt.

Anh cười khẩy: “Thoạt nhìn không giống vậy đâu, phóng viên Anh.”

Mông cô được một tay anh nâng lên, lơ lửng trong không trung một lúc, dưới thân cô phát ra tiếng sột soạt, mông lại rơi xuống cơ đùi cứng như đá của Bành Thanh Ngật.

Một cây dươиɠ ѵậŧ thô dài cương cứng chen vào khe đùi cô mà không có bất kỳ màn dạo đầu nào, thậm chí Anh Phi Vũ còn chưa kịp kinh ngạc thì Bành Thanh Ngật đã ôm lấy hai chân cô, để cô kẹp chặt hung khí nóng bỏng vô hạn này.

Anh bắt đầu cắm vào giữa hai chân Anh Phi Vũ, thân trụ cọ xát vào phần thịt non ở gốc đùi, như một cái chày sắt nghiền nát cô, thỉnh thoảng phát ra tiếng nước chảy.

Cảm giác da thịt cọ sát vào nhau như ma sát để lấy lửa hoặc phát điện, Anh Phi Vũ ngứa đến mức hơi choáng váng, xấu hổ không dám nhìn xuống quy đầu màu tím đỏ không ngừng thò ra khỏi khe đùi, nhưng ánh mắt lại chẳng thể nhìn vào đâu khác.

Chất dịch tuyến tiền liệt óng ánh bôi trơn mặt trong hai chân cô, thân gậy lại dính vào dịch thể của cô, không thể phân biệt được rốt cuộc ai bị ướt.

Quy đầu thỉnh thoảng đâm xiên vào cửa động, hoặc cọ xát mạnh qua mép, mỗi lần đâm, Anh Phi Vũ lại phát ra tiếng kêu trầm thấp.

Miệng âʍ đa͙σ hơi hé mở lỗ nhỏ căng ra trong giây lát, nguồn nhiệt tiến vào rồi rút ra, lỗ nhỏ lại khôi phục nguyên dạng, Anh Phi Vũ bị chọc đến tim đập thình thịch, cảm giác muốn vào không vào được cứ như bị ngạt thở.

Cô đột nhiên co lên, sợ mình sẽ nuốt dươиɠ ѵậŧ của anh vào cơ thể theo bản năng.

Bành Thanh Ngật dừng lại, bộ phận sinh dục ướt át ở khe đùi cô vỗ vào mép tất da bị anh xé rách của cô.

Anh trêu chọc cô, giọng điệu chứa đầy mê hoặc vì tìиɧ ɖu͙©: “Gan nhỏ như vậy mà cũng dám lên xe, không biết tôi muốn chơi em sao?”

“Em, biết.” Cô khó khăn trả lời.

“Thông minh lắm.” Bành Thanh Ngật khen ngợi cô, nhào nặn vυ" cô, vuốt ve bụng dưới của cô, cảm nhận mọi nơi mềm mại của cô, dươиɠ ѵậŧ cũng nhẹ nhàng cọ xát.

“Biết từ khi nào? Là lúc trời mưa hôm qua sao?” Anh hỏi.

“Ừm… Không, là trước khi lên xe.” Cô run rẩy, không nghĩ Bành Thanh Ngật lại bừa bãi như vậy.

Bành Thanh Ngật đột nhiên cười trầm thấp, nhẹ nhàng hôn lên mí mắt đang rung rinh của cô, nói: “Rất ngoan, hỏi gì đáp nấy.”

Kính cửa sổ phủ một lớp sương mù, tầm nhìn mờ ảo như một giấc mơ ban ngày.

Anh Phi Vũ vừa mới hồi phục sức lực, cơ thể ướt sũng bị anh ấn trở lại, âʍ ɦộ tự nhiên mυ"ŧ lấy cây gậy dựng đứng đó.

Cơn mưa tối qua làm ướt mắt cá chân cô, đôi tất da thấm nước lộ ra xương mắt cá chân thanh tú của cô.

Bành Thanh Ngật chỉ nhìn thoáng qua, quần áo trên người cô vẫn còn nguyên vẹn, nhưng chỉ có một chút ẩm ướt như vậy bỗng khiến anh khiến anh cương cứng không kiềm chế được.

Lúc đó anh cắn điếu thuốc nghĩ, rốt cuộc là nước mưa ướt, hay là cơ thể cô càng ướt hơn.

Hiện tại anh đã có câu trả lời rồi.

Bành Thanh Ngật duỗi tay ra, ấn dươиɠ ѵậŧ vào miệng huyệt, ma sát cô càng thân mật hơn.

Cảm giác sưng tấy đột nhiên rõ ràng, hai cánh môi thịt bị cắm mở ra rồi khép lại, bên trong ướt đỏ sung huyết, mật dịch không ngừng chảy ra.

“Quần tây bị em làm ướt hết rồi, xem ra huyệt nhỏ của phóng viên Anh cũng rất muốn bị tôi chơi.” Bành Thanh Ngật lưu luyến cào vào giữa hai chân trần trụi của cô.

Nơi riêng tư nhất của cô chỉ lộ ra một chút, được bao bọc bởi chiếc qυầи ɭóŧ méo mó và đôi tất lụa rách nát, cái miệng nhỏ trần trụi đó được sinh ra chỉ để chào đón anh.

Anh Phi Vũ cố kìm nén ham muốn dồn nén, xấu hổ không dám phát ra động tĩnh tha thiết hơn, nhưng khi ngón tay cái của anh chạm vào âm vật, cô đã thất bại trong gang tấc.

Chỗ đó là công tắc trên cơ thể cô, lúc này Anh Phi Vũ cuối cùng đã hiểu được điều này, nhưng đã quá muộn, cơn đau và cơn ngứa bùng phát cùng lúc, một cơn kɧoáı ©ảʍ long trời lở đất dấy lên trong cơ thể cô, như một khoảng trống không ngừng mở rộng, khao khát được lấp đầy.

“A… Chờ một chút, em vẫn chưa chuẩn bị xong.” Cô sụp đổ nói.

“Phóng viên Anh quá thông minh, hôm nay cầu cứu tôi, lần sau nếu là người khác thì phải làm sao đây?”

Bành Thanh Ngật nắm lấy dươиɠ ѵậŧ, chiều rộng đó đủ để lấp đầy khe đùi cô, lại sắp sửa cắm vào khe thịt hẹp của cô.

Chỉ cần nghĩ đến điều này, Anh Phi Vũ đã cảm nhận được cơn đau trước.

“Đương nhiên phải cắm vào, chứng minh là tôi đã giúp em, không phải sao?” Anh nói.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc