Cắt Vũ (Cán Bộ Cấp Cao)

Chương 12: Không được sao? (H nhẹ)

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: L’espoir

*

Anh Phi Vũ bị giọng nói của mình dọa sợ, lập tức muốn dừng lại, hai tay bất lực chống ở ngực anh: “Không…”

“Không?” Bành Thanh Ngật ngậm môi răng cô, giọng nói mơ hồ, thông qua xương truyền vào tai cô.

“Không được? Hay là không biết?” Anh cố ý hỏi.

Cơ thể anh nóng bỏng, hai tay siết chặt, cánh tay như dải lụa buộc lấy đóa hoa, tà váy của Anh Phi Vũ bị ép thành những nếp gấp.

Hai bầu vυ" của cô ép chặt vào ngực anh, khắn khít đến nỗi cô không kịp nghĩ xem rốt cuộc họ thân mật đến mức nào, chỉ cảm thấy hai trái tim sắp dính vào nhau, đập cùng một nhịp.

Quá nóng, tuổi thơ cô đã trải qua những đợt nắng nóng khắc nghiệt nhất ở miền nam, nhưng không nóng như lúc này.

Khoang xe của anh rất rộng rãi, nhưng đối với hai người đang quấn quýt nhau, vẫn quá chật chội.

Anh Phi Vũ chợt nhớ ra đây là khoang xe, người vẫn đang đứng bên ngoài là thư ký của anh. Khoảng cách ấy liệu đã đủ xa chưa? Có nghe rõ tiếng rêи ɾỉ hoang đường của cô vừa rồi không?

Cô bỗng nhiên nơm nớp lo sợ, sức vùng vẫy trở nên mạnh mẽ hơn khiến Bành Thanh Ngật không vui, bàn tay anh như chiếc kìm sắt nung đỏ từ sau eo cô trở lại gáy cô, lại một lần nữa giam cầm cô.

“Không thể cắm vào?” Anh khàn giọng hỏi, hai mắt đen láy nhìn chằm chằm vào cô, dươиɠ ѵậŧ hoàn toàn cương cứng chống vào cô.

Giống như đang thương lượng với cô.

Anh Phi Vũ chắc là điên mới nghĩ đây là sự thương lượng. Lẽ ra cô phải lắc đầu trước khi cơn giận của anh chồng chất, nhưng cô lại không lập tức phát ra tiếng, cũng không thể cử động cơ thể, cô bị chấn động bởi ham muốn mãnh liệt.

“Không phải… Sếp Bành.” Cô muốn nói gì đó trước.

Cô có thể nói gì đây? Vừa không thể nói “không được”, cũng không nói là “được”, lời của Anh Phi Vũ không lên không xuống, mắc kẹt tại chỗ không biết nói gì.

Bành Thanh Ngật dường như khẽ cười một thoáng, nụ cười chỉ dừng lại chưa đến nửa giây. Anh Phi Vũ còn chưa kịp nhìn rõ thì đã bị anh lật người lại, ngửa ra tựa vào trong lòng anh.

Sau khi tầm mắt đảo ngược, không còn nhìn thẳng vào gương mặt anh nữa, cảm giác căng thẳng trong cô cũng hơi dịu lại.

Cô nhìn về phía trước của chiếc xe, một bức tường trắng phẳng lì hiện ra. Bóng dáng thư ký của Bành Thanh Ngật ở phía trước bên phải, anh ta cố ý tránh rất xa, gần như chỉ còn là một chấm mực nhỏ.

Trong không gian tĩnh lặng cố tình che đậy, cô nhận thấy vạt váy len của mình bị vén lên, bàn tay của Bành Thanh Ngật dò vào, vuốt ve dọc theo bắp đùi trên đôi tất da chân, dừng lại ở đường may phồng lên giữa hai chân.

Anh Phi Vũ nhìn thấy cánh tay của anh vắt ngang qua người mình, bàn tay anh lại biến mất trong tầm nhìn, chui vào dưới váy, thay vào đó, trong đầu chỉ còn lại cảm giác nóng rực.

Cơ thể cô bắt đầu hơi run rẩy, Bành Thanh Ngật duỗi ngón trỏ tay phải ra, đầu ngón tay cào vào miệng huyệt của cô, cảm giác mơ hồ qua lớp vải, như một con dao găm nhẹ nhàng cứa vào cô.

“Phóng viên Anh, rốt cuộc là ‘không’ gì nào?” Anh chậm rãi hỏi, nhưng lực trên tay lại không chậm chạp.

Anh Phi Vũ tổ chức từ ngữ, ý thức không thể tập trung.

Ngón tay anh đang chọc vào trong, nhưng lại bị lực đàn hồi của tất da cản lại.

Anh Phi Vũ đoán rằng chắc là anh sẽ cởi tất da của cô, đến lúc đó cô có nên phối hợp mà nâng mông lên không.

Giây tiếp theo, Anh Phi Vũ biết mình quá ngây thơ.

Bành Thanh Ngật duỗi thẳng mu bàn tay, chỉ cần ba ngón tay dùng sức giật một cái, tất da đã bị xé rách ở đầu ngón tay anh.

Chiếc qυầи ɭóŧ lộ ra trong không khí, cơ thể cô không thể tự khống chế, lại co rút thêm một lần nữa.

Lần này đúng ngay nơi đầu ngón tay của Bành Thanh Ngật có thể cảm nhận được, vì thế anh bật cười khẽ, lồng ngực rung động, tựa như thân thể hai người đang ma sát nhau đầy khêu gợi.

“Phóng viên Anh, em vẫn chưa trả lời tôi.”

Anh dùng cách xưng hô xã giao xa lạ nhất, tay anh lại thò vào, gạt ra mép qυầи ɭóŧ, vải vóc căng chặt kéo căng, như gạt ra một lớp da của cô.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc