Cắt Vũ (Cán Bộ Cấp Cao)

Chương 11: Tàu lượn siêu tốc (H nhẹ)

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: L’espoir

*

Ngay trước mắt cô, cánh cửa xe đóng lại như mong muốn.

Trưởng phòng Tần trong cửa kính xe không ngừng nhỏ lại, màu sắc còn sót lại chậm rãi biến mất khỏi màng mắt cô, thay thế bằng khuôn mặt của Bành Thanh Ngật.

Anh Phi Vũ thở phào nhẹ nhõm, nhưng không cảm thấy như trút được gánh nặng, mọi sự chú ý của Bành Thanh Ngật đều đổ dồn vào cô.

“Cảm ơn ngài, thật sự rất cảm ơn ngài.” Cô nghẹn ngào nói.

“Không còn gì khác sao?” Bành Thanh Ngật tiến sát lại gần cô, như một đám mây đen ập đến.

Anh Phi Vũ cúi đầu xuống, chiếc váy len dệt kim mùa đông mà cô đang mặc trên người này rất kín đáo, cô không ngừng dùng tay cạy cạy, sắp cạy ra những vết lõm nông.

Cô biết Bành Thanh Ngật muốn gì, nhưng bản thân cô chưa chuẩn bị tâm lý, cũng không biết phải chuẩn bị tâm lý như thế nào.

“Phóng viên Anh, dùng xong người ta là muốn vứt bỏ sao?” Bành Thanh Ngật hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng như chuyện đêm khuya, nhưng lại đẩy cô đến bờ vực thẳm.

Lời buộc tội vô lý biết bao, rõ ràng vừa rồi cô không hề nói gì, ngay cả cơ thể cũng không nhúc nhích.

Bọn họ vẫn còn ở trong xe, thư ký đứng ở bên ngoài xe.

Có lẽ nơi này cách âm rất tốt, thư ký cũng biết điều mà đi rất xa, nhưng không gian chật hẹp, giống như một cái lò áp suất cao, tim của Anh Phi Vũ như sắp bị ép ra ngoài, cô càng cúi đầu thấp hơn.

Nụ cười của Bành Thanh Ngật đuổi theo cô, cũng đè rất thấp: “Phóng viên Anh, cô thuộc loài đà điểu sao?”

Bàn tay phải của anh vươn tới, bắt đầu leo lên từ xương quai xanh của cô, lực tay vô cùng dịu dàng, nếu như trên người cô có lông tơ, hẳn là sẽ bị anh vuốt ve đến xù lên thư thái.

Nhưng anh dừng lại ở nơi nối giữa cổ họng và cằm của cô, đột nhiên bóp chặt, giữa ngón cái và ngón trỏ tì vào đốt xương trên cùng của cổ họng cô, cảm giác sưng tấy và ngạt thở lóe lên trong giây lát, khuôn mặt cô bị ép ngẩng lên một cách đột ngột.

Bành Thanh Ngật cúi người hôn cô, bóp chặt cổ cô, khiến cả người cô hơi nhấc bổng lên một chút.

Khoảnh khắc ấy như đang ngồi trên tàu lượn siêu tốc, trong khi Anh Phi Vũ há miệng khao khát oxy, thì đầu lưỡi của Bành Thanh Ngật đã lập tức chọc vào, trơn ướt và xâm nhập sâu, mạnh mẽ như một con rắn dữ tợn.

Nhưng lại không giống con rắn, bởi vì anh quá nóng, như ngậm một ngụm lửa rồi đưa vào, nóng đến mức cô đổ mồ hôi đầm đìa.

Anh mυ"ŧ đầu lưỡi Anh Phi Vũ, cắn một lúc ở giữa răng, rồi đẩy đầu lưỡi vào chỗ sâu hơn, lấp đầy khe hở trong khoang miệng cô, cọ sát thân mật cùng với lưỡi cô.

Anh Phi Vũ sắp điên rồi, cô nắm lấy vai Bành Thanh Ngật, cố gắng tìm cơ hội để hít thở, nhưng mỗi lần hít thở, cô lại bị anh nuốt sâu hơn.

Mà anh lại bóp cổ họng không buông, đường dẫn oxy liên tục co lại, rồi lại bị anh đẩy ra.

Đây không phải là bị anh tiến vào cơ thể sao? Lưỡi anh làm mưa làm gió bên trong, khiêu khích cô một cách có quy luật, Anh Phi Vũ bị hôn đến mức chảy nước mắt, kêu lên ưm ưm.

Bành Thanh Ngật dừng lại, không khí giữa răng dính nhớp.

Anh vẫn bóp cô, đầu ngón tay buông lỏng, khí quản đột nhiên trở nên thông suốt, một lượng lớn oxy mới mẻ tràn vào, Anh Phi Vũ mơ màng như bị say oxy.

“Em sắp chết ngạt rồi.” Cô dường như sắp khóc đến nơi.

Bành Thanh Ngật nghe rõ, bật ra vài tiếng cười khẽ. Anh dịu dàng vuốt ve cổ cô, để lại mấy dấu ngón tay ửng đỏ hòa cùng sắc đỏ trên má cô, Anh Phi Vũ như bị hơi nóng hấp chín, trông xinh đẹp lạ thường.

Anh bế ngang Anh Phi Vũ lên, để cô ngồi vắt vẻo trên người mình.

Ban đầu Anh Phi Vũ không hiểu ý nghĩa của tư thế này, chỉ là hõm eo bị bàn tay lớn khóa chặt, cô buộc phải toàn tâm toàn ý dán chặt vào Bành Thanh Ngật.

Tiếp theo anh dùng sức ấn xuống, ép giữa hai chân cô vào đáy quần tây của anh, chỗ phình to hoàn toàn không thể bỏ qua, nhẹ nhàng đè vào miệng huyệt của cô được bao bọc bởi tất da và qυầи ɭóŧ.

“Vậy em tự làm đi.” Giọng anh như đổ đầy cát, nghiền nát màng nhĩ của Anh Phi Vũ.

Bị anh ấn xuống, Anh Phi Vũ lập tức co rụt lại, như cây trinh nữ co rút tứ chi, không tránh khỏi dươиɠ ѵậŧ đang cương cứng của anh, càng giống như dùng sức ngậm lấy nó.

Cách lớp quần áo của anh, quần áo của mình, cho dù dươиɠ ѵậŧ của anh đang dựng đứng đầy đe dọa, lẽ ra không thể phá vỡ lớp rào chắn và cắm vào âʍ đa͙σ của cô, nhưng miệng huyệt của Anh Phi Vũ co thắt theo phản xạ có điều kiện, sưng tấy đau nhức như sung huyết, hai cánh môi ở miệng huyệt giấu trong váy mấp máy, hệt như đôi môi đang hé mở trong cơn mê của cô lúc này.

Bành Thanh Ngật không đợi cô có phản ứng, đã ôm chặt eo cô ấn về phía mình, đẩy vào trong thêm một chút nữa, hơi thở cũng tràn vào cơ thể cô, tiếp tục hôn cô.

Thì ra lớp vải lại mỏng manh như vậy, không chống đỡ được cảm giác xâm nhập của anh.

Rõ ràng người bị nuốt chửng là anh, nhưng Anh Phi Vũ lại cảm thấy cô mới là người bị ăn mất.

Cơn hoảng sợ nổi lên trong lòng, tiếp tục nghẹn lại ở yết hầu.

Cô nhẹ nhàng hít thở, khoang miệng vừa mở ra khe hở, đã bị đầu lưỡi của Bành Thanh Ngật đâm vào lấp đầy. Cùng lúc đó, anh đẩy hông về phía trước, khiến Anh Phi Vũ mất khống chế phát ra tiếng, lần đầu tiên phát ra tiếng rêи ɾỉ run rẩy khàn khàn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc