[CAO H] Hẹn Em Một Đời Yêu Em

Chương 58

Trước Sau

break

Ba ngày sau. 

 

Thượng Ngọc xuất viện và được anh đưa trở về nhà của ông Chu Kiến Thành và bà Hà Lệ Đào. Trong đêm đó, anh đã đặt sẵn vé máy bay và trở về nhà. 

 

Dinh thự rộng lớn, dù bên ngoài có xa hoa như thế nào, thì bên trong cũng rất lạnh lẽo. Không có một tiếng cười nói nào, ông Ngô Thành Tâm biết tin anh về nhà, cũng trong đêm đó quyết định tăng ca ở công ty, không trở về nhà. 

 

Trong nhà, ngoài người làm ra, chỉ còn mỗi bà Lưu Nguyệt. Bà giống con chim nhốt trong lòng, tận hưởng sự xa hoa, vinh hoa phú quý, gia tài của chồng. Nhưng lại lạc lõng, buồn tủi trong chính đống tài sản kếch xù đó. 

 

Đã lâu rồi anh không về nhà, mọi thứ vẫn quen thuộc với anh. Chỉ là, lúc lần cuối ở nhà… vẫn còn có bố, vẫn còn có chị gái… bây giờ khi trở về, chỉ còn mỗi bà Lưu Nguyệt và người làm. 

 

Căn dinh thự, thoáng chốc trở nên ảm đạm và yên ắng đến lạ thường. Anh chậm rãi đi vào trong, người làm thấy anh trở về, cung kính cúi đầu chào anh. Anh không mấy quan tâm đến, vội vàng đi vào trong nhà, đi dép và đến phòng khách. 

 

Nhìn thấy bà Lưu Nguyệt ngồi chễm chệ trên ghế sofa, gương mặt không chút thay đổi gì so với lần cuối anh ở nhà. Chỉ là có điều… tính cách bà khác xưa nhiều quá, đã nhiều lần anh tự hỏi, bà có còn là mẹ của mình nữa không. Có còn phải là một người mẹ mà mình từng yêu quý hay không. 

 

Bà nhìn anh, đã lâu không thấy thằng con trai quý tử, hai mắt sáng trưng, vui vẻ hỏi thăm anh: “Con về rồi à, trời ạ… lâu rồi không nhìn thấy mặt con, mẹ gần như đã quên mất khuôn mặt con ra sao rồi đấy.” 

 

Anh im lặng một lúc, cảm giác như, mọi đều bà làm cho anh, vì anh mà khiến bà vui. Nhưng bà lại chẳng biết, điều khiến anh vui nhất là gì. Những gì bà làm, mình bà vui là đủ, hoàn toàn không để ý đến cảm giác hoặc tâm tình bên trong anh. 

 

Thượng Quang chậm rãi đi đến ghế sofa, nghiêm túc nói chuyện với bà: “Mẹ à, con nghĩ… con nên nói chuyện nghiêm túc với mẹ.” 

 

“Con vừa về, muốn nói gì thì để mai nói. Dù gì, mai cũng là sinh nhật của mẹ rồi. Con để mẹ vui vài ngày đi, rồi muốn nói gì thì nói sau.” - Bà vỗ lưng của anh, dịu dàng nói. 

 

Anh rơi vào trầm tư, im lặng một lúc, không nói gì vội đứng dậy đi về phòng. Bà Lưu Nguyệt chỉ nhìn theo bóng dáng của anh, cũng không nói hay hỏi thêm gì. 

 

Trong lúc anh đi vào phòng, bà vội vàng ra ngoài sân bên ngoài, gọi cho Mộ Ân Uyển. 

 

[Cuộc Gọi Của Bà Lưu Nguyệt]

 

- ŧıểυ Uyển, con về mau đi, Thượng Quang nó về nhà rồi. 

 

- Thật ạ? 

 

Mộ Ân Uyển nghe bà thông báo tin vui, hai mắt mở to, thầm vui mừng trong lòng. 

 

- Đúng vậy, con về đây đi. Ngày mai sinh nhật bác, sẽ cho con chiếm ánh nhìn từ nó. Nó về một mình, không dẫn thêm ai hết… ngày mai nhất định sẽ tạo cơ hội cho con và nó ở riêng. Nên tận dụng thời gian tốt. 

 

Bà Lưu Nguyệt vừa nói vừa cười tủm tỉm. 

 

Nhưng bà lại không hay biết, anh đứng ngoài ban công ở trong phòng, nghe hết mọi chuyện qua cuộc gọi điện thoại của bà và ả ta. Anh cũng không nói gì, im lặng quay vào trong phòng, đóng kín cửa lại.

 

 

Trong phòng, anh cầm điện thoại gọi cho cô. 

 

[Cuộc Gọi Video]

 

- Em đang làm gì đấy?

 

- Hì… em vừa ăn cua xong, hôm nay bạn ba cho nhiều cua lắm. Cua to ú ụ luôn, hai cái càng của nó to cỡ vậy nè. 

 

Cô vừa nói vừa giơ hai ngón tay lên miêu tả cho anh xem, Chu Thượng Ngọc hôm nay có khởi sắc hơn. Cô cười nói rất vui vẻ, dường như… quyết định đưa cô về nhà ba mẹ chính là quyết định đúng đắn nhất. 

 

- Vậy à? Ngon không?

 

- Ngon lắm, hì hì… anh về tới nhà chưa?

 

- Về rồi, đang trong phòng. 

 

- Ngày mai sinh nhật của mẹ anh… mà em lại không được đi.

 

- Không sao mà, không phải lỗi của em. Em còn đang ốm… ở nhà nghỉ ngơi, sau anh sẽ đưa em về. 

 

- Nhưng mà anh nhớ đưa quà của em chuẩn bị cho mẹ và bố của anh nhé. 

 

- Anh biết rồi. Uống thuốc chưa? Mấy giờ rồi nhỉ, buồn ngủ chưa?

 

- Em uống thuốc rồi, giờ vẫn còn sớm mà… chưa buồn ngủ. 

 

- Ngủ sớm đi công chúa. 

 

- Hì hì… anh gọi điện thoại cho em như vậy. Làm em nhớ ghê, lúc mình còn yêu xa đó. Cũng rất hay gọi như này, nói chuyện luyên thuyên, sau đó lâu lâu còn vạt nhau ra làm…

 

- Này! Không nói… đợi anh về, rồi em muốn làm gì thì làm. Bây giờ anh không ở đó, em nghỉ ngơi đi, vài hôm anh về… anh đè em ra đấy. 

 

Thượng Ngọc cười híp cả mắt lại, cô nhìn anh qua màn hình điện thoại, nhớ lại rất nhiều kỷ niệm xưa. Nhớ từng có một khoảng thời gian cả hai lệch múi giờ, vẫn cố dành thời gian nhắn tin và gọi điện thoại cho nhau. Nhớ từng có khoảng thời gian tươi đẹp, sống như một đôi vợ chồng trẻ mới cưới. Nhớ rất nhiều thứ, thời gian cứ thế trôi qua… cô và anh đều để điện thoại tựa vào một góc, nhìn nhau qua màn hình, rồi ngủ thiếp đi. 

 

 

Sáng hôm sau. 

 

Trong nhà của anh, dinh thự rộng lớn… người giúp việc chạy đôn chạy đáo để trang trí căn nhà lại. Vì hôm nay chính là sinh nhật của bà Lưu Nguyệt, phu nhân của căn dinh thự này. 

 

Từ tờ mờ sáng, ông Ngô Thành Tâm cũng đã quay trở về nhà. Tuy ngoài mặt lạnh lùng và không vui vẻ gì với bà Lưu Nguyệt, nhưng ông cũng đã chuẩn bị cho bà một bó hoa cẩm tú màu hồng rất xinh. Đó là loại hoa mà bà thích nhất… ông nhẹ nhàng đặt bó hoa trên tủ đầu giường chỗ của bà. 

 

Sau đó thay quần áo và lên giường, ngủ một giấc cho tới tận chiều. 

 

Bà Lưu Nguyệt sau khi tỉnh dậy, thấy bó hoa mà ông tặng, vui vẻ hát ca trong nhà. Dáng vẻ của bà và Chu Thượng Ngọc khi được chồng yêu chồng chiều quả thực không sai và khác bao nhiêu. 

 

 

Bên dưới nhà, anh ngồi ngoài sân trên chiếc ghế gỗ đung đưa, nhìn dòng người đi qua đi lại chóng hết cả mặt. 

 

Mẹ của anh cầm bó hoa mà ông Ngô Thành Tâm tặng, chạy ra ngoài sân xách chiếc đầm hoa đang mặc trên người, nhảy múa khoe trước mặt anh, bà còn hào hứng nói: “Nhìn nè, chồng mẹ tặng đó. Hì hì… bao nhiêu năm rồi, ông ấy vẫn luôn như vậy. Tuy ngoài mặt hơi khó gần một chút, nhưng nhìn đi… đẹp không?”

 

Bà đứng trước mặt anh, cầm bó hoa cẩm tú trong tay, đảo bước chân như đang khiêu vũ dưới bầu trời xanh ngát, từng bước chân nhịp chân, như thể có nhạc chạy trong người. Anh chống cằm nhìn bà, cũng nhớ ra dáng vẻ và điệu bộ của Chu Thượng Ngọc ngày hôm đó, khi anh tặng cho cô một bó hoa ở phố đi bộ, cô cũng vui vẻ hát ca giống như vậy. 

 

Quả thực, người đời nói không sai. Con trai, lựa vợ giống mẹ, con gái lựa chồng giống bố. Cô và mẹ của anh, có khác nhau gì đâu? Dáng vẻ được chồng mau hoa tặng cho, dù cho đó là một cành hoa cũng sẽ vui vẻ cả một ngày. Đơn giản là thế, có điều anh biết rõ… vì bà chưa gặp cô, nên đôi khi chưa có cái nhìn trực diện về cô. 

 

Tốt nhất vẫn là nên cần thời gian, không vội được. 

 

 

Loay hoay cả ngày. 

 

Buổi tối lên đèn, dinh thự của nhà anh sáng lấp lánh như những vì sao vây quanh vậy. Nổi bật nhất cả một khu sầm uất đó. 

 

Người được mời đến, hầu như đều là bạn của bà và các đối tác của ông Ngô Thành Tâm. Dòng người đông đúc đi qua đi lại, anh cũng đứng bên ngoài chào hỏi và đón tiếp bọn họ. 

 

Thừa Trí Viễn và Phong Lâm cũng được mời tới, từ sau lần đó… hiếm lắm mới thấy cả ba tụ họp lại với nhau. Anh đứng cùng với 2 cậu bạn thân, cầm ly rượu trên tay, trò chuyện qua lại với nhau. 

 

Đột nhiên mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía cửa chính. Thì ra đó là Mộ Ân Uyển, hôm nay không phải sinh nhật của ả ta, nhưng lại vác trên người một chiếc đầm công chúa, khá bồng bềnh và nổi bật giữa đám đông. Bà Lưu Nguyệt đích thân ra đón ả ta đi vào trong. 

 

Trực tiếp dẫn Mộ Ân Uyển đi đến chỗ của anh đang đứng. 

 

“Anh Quang… chào anh.” 

 

“Ừ!” - Anh lạnh lùng đáp. 

 

“Này, cái thằng nhóc này. Con với em nói chuyện với nhau đi.” 

 

“Không, con bận rồi.” 

 

Nói ngắn gọn, anh cùng với Phong Lâm và Thừa Trí Viễn vội đi sang chỗ khác. 

 

Thừa Trí Viễn ngoái đầu lại nhìn Mộ Ân Uyển, tò mò hỏi: “Sao không đưa Thượng Ngọc đến? Có cô bé đó ở đây… Ân Uyển sẽ không dám lộng hành đâu.” 

 

“Em ấy còn yếu lắm, để ở nhà có ba mẹ chăm thì yên tâm hơn. Với lại, để em ấy chạm mặt cô ta nữa… chắc sẽ sốc đến mất tự kỷ mất.” - Anh thở dài, nói. 

 

“Cũng đúng, nhưng mày nên cẩn thận. Tao nghĩ… hôm nay, ít nhiều gì cũng sẽ có chiêu trò đấy.” - Thằ Trí Viễn căn dặn. 

 

“...”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc