Buổi tiệc sinh nhật của Lưu Nguyệt diễn ra một cách suôn sẻ, rất đông bạn bè đối tác và đồng nghiệp đến chung vui với bà. Ngoài ra, giữa buổi tiệc… bà còn cùng với chồng mình là ông Ngô Thành Tâm, dưới ánh đèn sáng lấp lánh, cùng nhau khiêu vũ một đoạn.
Trong mắt của Thượng Quang, nhìn thấy được hình ảnh của anh và cô tương lai sau này. Tưởng chừng khi họ chạm mốc năm mươi, hoặc bảy mươi, ở trong căn nhà nhỏ chỉ hai vợ chồng, cùng nhau khiêu vũ, cùng nhau vui buồn, cùng nhau ngắm bốn mùa trôi qua, cùng nhau chứng kiến đối phương già đi.
Rất nhiều suy nghĩ, rất nhiều tưởng tượng nãy ra trong đầu anh. Không biết từ bao giờ, đã uống hết ly rượu này đến ly rượu khác, uống nhiều đến mức bản thân cũng không đứng vững nữa.
Anh mơ hồ lấy điện thoại từ trong túi quần ra, xem thử cô có nhắn gì cho mình không. Nhưng tuyệt nhiên, cả ngày hôm nay… Chu Thượng Ngọc làm cái quái gì mà không nhắn lấy cho anh một dòng tin nhắn.
Ánh mắt nhạt nhòa vì men rượu. Tuy không biểu hiện ra ngoài mặt, nhưng trong lòng lại lo lắng bồn chồn mãi không thôi. Anh quyết định sẽ nhắn cho cô, hỏi cô.
[Chu Thượng Ngọc, em đâu rồi? Em làm gì cả ngày hôm nay, sao không nhắn cho anh?]
[Em đâu rồi, rốt cuộc em đang làm cái quái gì vậy hả? Sao em không xem tin nhắn, sao không trả lời tin nhắn của anh.]
Hết dòng này đến dòng kia, thoáng chốc màn hình tin nhắn chỉ toàn là tin nhắn gửi đi từ phía của anh. Không mời lời hồi âm từ cô, anh dường như muốn phát điên.
Khi anh mãi tập trung vào chiếc điện thoại, ánh đèn flash nháy liên tục về phía của anh, cũng không biết vì sao… ánh đèn lại chói dữ dội đến vậy. Chợt, Mộ Ân Uyển từ phía sau đi tới, khoác lấy tay của anh… mỉm cười một cách tự nhiên với ánh đèn flash, còn nói với anh: “Anh, cười lên, họ đang chụp hình chúng ta kìa.”
“Gì vậy? Điên hết rồi sao?” - Anh không biết, cũng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Mẹ của anh vừa giới thiệu với mọi người, em là vợ của anh đấy. Mau cười lên đi, mọi người chụp hình kìa.” - Mộ Ân Uyển nắm chặt lấy cánh tay của anh không buông.
Ả ta như thể, sợ rằng… nếu chỉ cần buông tay anh ra, Chu Thượng Ngọc sẽ liền cướp anh khỏi tay ả ta.
Ngoài những lời Ân Uyển vừa nói, còn lại là những lời nói từ giới báo chí, bạn bè đồng nghiệp của bố mẹ đang chúc phúc cho họ “đẹp đôi quá”, “trai tài gái sắc mà”, “xứng đôi lắm” đại loại là những câu đó.
Thượng Quang biết rõ, ngày mai… toàn bộ báo chí và cả trang mạng xã hội, sẽ đều tràn ngập mấy tấm hình này. Anh không thích, càng không muốn. Anh không nghĩ nhiều, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, vội vàng hất tay Mộ Ân Uyển ra, thẳng thừng nói: “Tôi có bạn gái rồi, tôi thậm chí còn có vợ rồi. Vợ tôi tên Chu Thượng Ngọc, không phải Mộ Ân Uyển.”
Anh nói xong, liền cầm ly rượu của mình rời đi, để lại đám báo chí và khách tham dự buổi tiệc, ai nấy cũng đều ngơ mặt ra… không hiểu chuyện gì. Ngay cả Mộ Ân Uyển cũng bị anh làm có bẽ mặt trước đám đông, ả ta tức đến mức chỉ có thể tự dậm chân tại chỗ mà không thể làm được gì.
…
Trong phòng của anh.
Anh tựa lưng vào cánh cửa phòng lớn, quần áo xộc xệch, màn hình điện thoại hiển thị 12 cuộc gọi nhỡ của anh. Anh không hiểu, cũng không biết cô đang làm gì, cả ngày cứ cho là cô bận học, bận chơi, bận ăn uống đi. Nhưng tối rồi, chưa bao giờ Chu Thượng Ngọc im lặng với anh nữa vậy, lòng nóng như lửa đốt, khó chịu đến mức xé toang chiếc áo sơ mi đang mặc trên người ra.
Trong lúc anh chìm sâu vào mớ suy nghĩ lộn xộn của mình, bên ngoài có người gõ cửa inh ỏi. Gõ đến mức, anh cảm nhận được cánh cửa sắp rớt xuống tới nơi rồi.
Anh hung hăng đứng dậy, mồ hôi chảy đầm đìa từ trên đầu xuống, dứt khoát mở cửa, gương mặt hằn lên sát khí hỏi: “Khùng hay sao mà gõ cửa lắm vậy hả?”
Người trước mặt lại là Mộ Ân Uyển, cô ta được bà Lưu Nguyệt tạo cho cơ hội tiếp xúc gần với anh. Trước mặt anh, mặt một chiếc đầm ngủ mỏng manh hai dây, nhỏ giọng nũng nịu hỏi: “Anh sao vậy? Không khỏe sao? Người anh chảy mồ hôi nhiều quá.”
Có lẽ vì nhớ cô, hoặc cũng có thể là vì men rượu, khiến anh bị hoa mắt, nhìn Mộ Ân Uyển nhầm thành Chu Thượng Ngọc. Trong mắt anh, đâu đâu cũng đều là hình bóng của cô, anh nhớ cô đến phát điên rồi.
Anh không kiểm soát được hành động, vươn tay kéo Mộ Ân Uyển vào lòng, ôm eo của ả ta, vừa ấn vừa xoa, khiến ả ta thích đến mức hai mắt muốn nổ đom đóm.
“Thượng Quang, vào trong phòng được không anh? Bên ngoài… lỡ có người nhìn thấy, sẽ ngại lắm đó.” - Ả ta nói, chân nhón lên khẽ hít mùi hương của anh.
Anh cúi đầu, đặt cằm lên vai ả ta, hít lấy mùi hương từ trên cơ thể của Mộ Ân Uyển, cảm thấy không đúng. Nhưng trước mặt sao lại là hình bóng của Chu Thượng Ngọc. Thượng Quang kéo cô ta vào trong phòng, thì thầm bên tai: “Thượng Ngọc, Chu Thượng Ngọc,... anh nhớ em.”
Tuy Mộ Ân Uyển không can tâm, nhưng hiện giờ cô ta đang ở thế đường cụt, mặc kệ anh gọi tên ai. Chỉ cần đêm nay anh lên giường cùng ả, dù cho ngày mai có thêm 100 Chu Thượng Ngọc nữa, cô cũng không đấu lại được ả ta.
Ả ta bắt chước dáng vẻ của Thượng Ngọc, trước mặt anh dịu dàng quyến rũ anh.
“Thượng Quang, ôm em đi, ôm em chặt vào một chút. Chúng ta lên giường nhé?”
Anh mơ hồ, đầu óc không còn tỉnh táo nữa, hình bóng của Chu Thượng Ngọc cứ liên tục xuất hiện trong đầu của anh, thoáng chốc không kiềm chế được mà đẩy Mộ Ân Uyển nằm xuống giường.
Ả ta tưởng chừng đã đạt được mục đích, chỉ cần cùng anh trên chiếc giường này, làʍ t̠ìиɦ cùng anh, nhất định ngày mai, sẽ không còn ai dám tranh giành vị trí này với cô.
…
Không ngờ, điện thoại của anh lại reo lên inh ỏi, là cuộc gọi video đến. Thượng Quang loạng choạng đứng dậy, anh lắc đầu cố gắng thoát khỏi cơn mê ảo của men rượu, chưa kịp đi đến chỗ điện thoại. Mộ Ân Uyển níu lấy tay của anh lại, nhỏ giọng yểu điệu nói: “Anh, đừng đi… hôn em đi.”
Anh không nghĩ nhiều, liền hất tay ả ta ra. Chậm rãi đi đến chỗ chiếc điện thoại, tên người gọi hiển thị là Chu Thượng Ngọc.
Thượng Quang mơ hồ, dùng tay tự đánh vào đầu mình liên tục. Khi đã nhìn rõ mọi thứ trước mắt, anh quay đầu lại nhìn, người ngồi trên giường không phải cô. Mà là Mộ Ân Uyển, anh không nói gì, liền hung hăng đi tới nắm lấy cánh tay của ả ta, trực tiếp lôi ả ta ra ngoài, đóng cái “rầm”, không quên khóa luôn cửa bên trong.
Anh trượt tay, nhấn nghe cuộc gọi.
[Cuộc Gọi Video]
- Ha, em đã làm gì? Em đã ở đâu? Sao em không trả lời tin nhắn của anh?
Anh gấp gáp tra khảo cô.
Thượng Ngọc ở phía màn hình bên kia, hôm nay cô rất quyến rũ, trên người mặc chiếc đầm ngủ ren xuyên thấu, tóc xõa dài nhìn trong rất tinh nghịch.
- Em xin lỗi, cả ngày nay em cùng với ba mẹ đi ra bên ngoài ngoại thành, ba đưa em đi dạo biển ở ngoài thành phố. Em lại để quên điện thoại ở nhà, cho nên là không nhắn cho anh được… em xin lỗi.
- Em có biết là anh lo lắm không hả? Em về chưa, về khi nào vậy?
- Em về từ sớm rồi, mà tại ngồi nói chuyện với ba mẹ, nên quên gọi cho anh. Hôm nay, em đi vui lắm… biển đẹp cực kỳ luôn.
Cô nói, khóe miệng cong lên, đôi môi hồng hào mọng nước.
Anh nhìn cô, khó chịu đến mức chỉ muốn đè cô ra ăn cô. Hôm nay, ăn mặc như vậy, khác gì cố trêu chọc kí©ɧ ŧɧí©ɧ anh đâu.
- Em mặc như vậy là có ý gì hả?
- Ý là quyến rũ anh.
- Chậc, anh không có ở đó… em liền ăn mặc phong phanh thế sao?
- Hì… em nhớ anh.
- Mai anh về nhé?
- Vâng, về đi ạ… em nhớ anh. Muốn anh ôm em ngủ.
- Ba mẹ ngủ hết chưa?
- Ngủ trong phòng rồi.
- Làm chút đi.
- Làm gì cơ?
- Làm chuyện nên làm, làm chuyện lúc trước khi yêu xa vẫn hay làm.
- Hở, em không biết… lâu rồi không làm như thế, anh nói… em thấy ngại quá.
- Chu Thượng Ngọc, anh yêu em.
Thượng Quang ngồi tựa lưng vào thành giường, phần thân dưới đã tan hoang rồi, gậy thịt dựng đứng lên rất hùng vĩ.
…
Bên ngoài phòng, Mộ Ân Uyển vẫn lì… cô ta đứng bên ngoài gõ cửa và đập cửa rất nhiều lần, thậm chí còn áp tai vào nghe lén cuộc nói chuyện giữa cô và anh nữa.
Thừa Trí Viễn và Phong Lâm vì là bạn thân của anh, lúc còn đi học đại học vẫn thường hay qua nhà anh ngủ, và ngược lại. Nên bọn họ cũng có phòng ở đây. Cả hai đi ngang qua, thấy ả ta đứng trước phòng anh nghe lén, cau mày hỏi: “Mộ Ân Uyển, làm gì ở đó vậy?”
Ả ta giật thót tim quay lại nhìn Phong Lâm và Thừa Trí Viễn, ấp úng nói: “Không có gì… không phải việc của hai người.”
“Đứng nghe lén à? Hay là vừa bị đuổi khỏi phòng?” - Phong Lâm hỏi.
“Không phải chuyện của anh, đừng xía vào chuyện của người khác, cũng đừng đoán mò.” - Ả ta lớn giọng nói.
Bên ngoài ồn như vậy, nhưng bên trong lại tĩnh lặng đến lạ thường, thoáng chốc chỉ còn lại tiếng thở và tiếng rêи ɾỉ của cô và anh. Dường như, họ đã thật sự chìm trong tình yêu, chìm trong du͙© vọиɠ của bản thân rồi.