Nửa đêm, Thượng Ngọc khó khăn lắm mới chìm vào giấc ngủ. Trong giấc mơ của cô. Không hiểu vì lý do gì, dạo gần đây cô mơ thấy mình rơi từ vách núi xuống rất nhiều. Giống như thể, đây chính là điềm dự báo trước tương lai vậy.
Từ trên đỉnh đầu chảy rất nhiều giọt mồ hôi xuống vầng trán của cô, cái đầu nhỏ lắc qua lắc lại như thể muốn cố thoát khỏi giấc mơ đó. Thượng Quang nằm ngủ bên cạnh cũng bị đánh thức, cho tỉnh dậy.
Anh vội ngồi dậy nhìn cô, liền biết cô lại nằm mơ thấy ác mộng, vội vàng mở đèn kệ tủ đầu giường, lay người, đánh thức cô khỏi cơn ác mộng.
Vực thẳm sâu không đáy, cô đứng chơi vơi giữa mép vực thẳm, chỉ cần lùi thêm nửa bước chân, chắc chắn sẽ rơi xuống đó… một phát chầu ông bà liền. Người trước mặt, một kẻ níu tay một kẻ nguyền rủa buông tay, mọi thứ đều nhòe dần đi. Cô không nhìn rõ đó là khuôn mặt của ai, chỉ có thể tự cảm nhận qua cái níu tay, qua giọng nói.
Mơ hồ nhìn về phía bầu trời xanh ngát, khẽ nhắm mắt buông tay rơi xuống vực, liền bị Ngô Thượng Quang đánh thức, kéo cô khỏi cơn ác mộng tồi tệ đó.
Cô bị dọa cho co người lại, toàn thân đều run rẩy, anh biết cô lại nằm mơ thấy ác mộng, dịu dàng ôm cô vào trong lòng, xoa dịu trấn an tinh thần của Thượng Ngọc: “Ngoan ngoan, không sao hết… chỉ là ác mộng thôi. Có anh ở đây rồi, không sao hết, không có gì phải sợ cả. Ngoan nhé, anh thương em nhiều lắm.”
Thượng Ngọc như một con mèo nhỏ tội nghiệp, cô khóc nấc lên như một đứa trẻ. Quả thực, những chuyện vừa qua khiến cô mệt đến mức không có lấy một phút giây bình yên. Cô gục mặt vào trong lòng ngực của cô, thều thào khóc lóc.
Như mọi khi, cô sẽ la hét làm loạn, để đẩy hết cảm xúc tiêu cực ra, nhưng hôm nay thì khác. Cô khóc òa lên, nhưng không một tiếng la hét làm loạn nào.
Người đau lòng nhất hiện giờ chính là anh, nhìn cô cố gắng chịu đựng mọi thứ, càng khiến anh yêu cô nhiều hơn, quyết tâm bảo vệ cô càng cao.
Khoảng nửa tiếng sau, sau khi dỗ cho cô ngủ thiếp đi. Anh cũng yên tâm đặt cô nằm xuống giường bệnh, nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt vẫn còn sót lại trên khóe mắt của cô. Dịu dàng nhìn Chu Thượng Ngọc hiểu chuyện, ngủ say trên giường.
Anh cầm điện thoại đi ra bên ngoài, căn dặn với hai cậu canh gác cửa: “Tôi ra ngoài một lúc, canh chừng cẩn thận, đừng để ai đột nhập vào.”
“Anh Ngô yên tâm… nhất định sẽ bảo vệ cho cô Chu bên trong phòng.”
…
Anh lên sân thượng của bệnh viện, giờ đó cũng muộn rồi, nhưng anh không muốn chờ đợi nữa. Nhìn người con gái mình yêu thương, chịu những chuyện vốn dĩ không nên chịu, lòng anh đau như cắt… quyết định sẽ phải nói chuyện cho ra lẽ.
[Cuộc Gọi Đi]
- Aiyo, con thật biết cách làm phiền người khác đấy. Đêm muộn rồi, sao con vẫn còn chưa ngủ?
- Có phải là mẹ… đã thuê Chước Lai Vãng ám sát Thượng Ngọc đúng không?
- Con nói gì vậy? Mẹ không biết ai tên như thế cả, Thượng Ngọc là cô bé nào?
- Mẹ à, con biết mẹ đã làm chuyện đó. Con xin mẹ dừng lại chuyện đó đi. Nếu mẹ còn cố tiếp tục thuê người làm hại em ấy, chẳng khác nào mẹ đang hại đứa con trai này của mẹ cả.
- Thượng Quang à, con nói gì thế? Mẹ thật sự không biết gì cả. Mẹ chẳng làm hại ai cả, sao con lại không tin mẹ chứ?
- Con lấy gì tin mẹ đây? Lúc con còn ở nhà, mẹ cũng từng lừa con gặp Mộ Ân Uyển rất nhiều lần, đến lúc khi con đi… mẹ cũng lừa con, đem cô ta qua bên Mỹ cùng với con. Năm xưa, mẹ cũng biết rõ ai là người đã trộm tiền của con… nhưng mẹ vẫn không một lời nói, hoặc đứng ra chỉ điểm người đó. Rốt cuộc mẹ đang làm gì vậy hả? Mẹ nhìn lại đi, đã bảo lâu rồi… nhà mình vẫn chưa ngồi lại ăn với nhau một bữa hả? Lần này, mẹ còn làm hại người con yêu nhất, khác gì mẹ muốn hủy hoại cuộc đời của con đâu?
Anh đứng ở thành lan can trên sân thượng, tay bóp chặt điện thoại, gằn giọng đến nổi gân cổ cũng nổi lợm cộm lên.
Bà Lưu Nguyệt vẫn nhất quyết không thừa nhận mọi chuyện đã làm, bà cho rằng là anh đang vu khống bà. Lớn tiếng trách mắng ngược lại anh.
- Ngô Thượng Quang, con vì một đứa con gái bên ngoài mà dám lớn tiếng với mẹ sao? Con tin cô ta hay tin mẹ đây hả? Những gì mẹ làm, tất cả cũng điều vì con, vì tốt cho con. Tại sao con không bao giờ nghe theo lời của mẹ hả? Mộ Ân Uyển tốt như vậy, học thức cũng rất cao, xinh đẹp giỏi giang, lại rất lễ phép. Có chỗ nào lại khiến con không vừa mắt không ưng? Con đi quen một con nhỏ, gia đình thì bình thường, bố mẹ nó cũng không phải quan chức hay giàu có gì. Nó thì cũng vẫn còn đang học, không một chút nào lọt vào mắt của mẹ.
- Vậy năm xưa, mẹ thì sao hả? Con đã nghe bà kể lại rồi. Mẹ cũng chẳng khác gì em ấy là bao nhiêu cả, thậm chí… ở bên cạnh em ấy, con còn nhìn thấy hình bóng của mẹ, nhưng ở một phiên bản, khiến con cảm thấy thoải mái hơn, vui hơn, cười nhiều hơn. Mẹ đã từng thấy con cười chưa? Đã từng thấy con vui chưa? Đừng nhắc đến Mộ Ân Uyển, mẹ chính là đang trở thành hình bóng của bà lúc trước khi mẹ yêu bố đấy. Mẹ đã quên chuyện giữa mẹ và cô Huyên Hanh năm xưa rồi à? Cũng đấu đá như vậy đấy, cũng thuê người đấy… Mẹ hỏi bố đi, bây giờ trong tim của bố có mẹ không?
- Thằng ranh con, ai cho con nhắc chuyện đó hả? Con muốn cái gì về vác mặt về nhà, mẹ không nói với con nữa. Con ở bên ngoài, càng lúc càng học nhiều thói hư thói xấu bên ngoài, không còn biết trên dưới nữa rồi.
Không đợi cho anh đáp trả lại. Bà Lưu Nguyệt dứt khoát tắt máy ngang, Ngô Thượng Quang đã tức lại càng thêm tức. Anh vo tròn tay nắm lại, đấm mạnh vào thành lan can. Nghĩ mãi không thông, quyết định sẽ về nhà một chuyến, lần này… chiều hướng của câu chuyện này, ngả về mặt nào anh cũng theo, nhất định phải bảo vệ cô đến cùng.
…
Anh quay trở về phòng, thấy Chu Thượng Ngọc đang ngủ say sưa, thương cô đến mức chỉ muốn đem cô đi giấu, không cho ai biết tung tích, không cho một ai đụng vào.
Thượng Quang trèo lên giường, mệt mỏi vùi đầu vào tấm lưng nhỏ bé của cô, thoáng chốc ngủ thiếp đi.
…
Sáng hôm sau, cô được đưa đến phòng của bác sĩ tâm lý, để trị liệu lấy lại ngôn ngữ.
Mới đầu, cô được bác sĩ điều trị tâm lý thôi miên, cho rơi vào trạng thái hôn mê sâu, tuy việc trị liệu này là cần thiết, nhưng anh vẫn rất sợ, sợ cô nhớ lại những chuyện không hay đã xảy ra, càng khiến tâm lý của cô trở nên hỗn loạn hơn.
Cô nằm trên băng ghế dài, được bác sĩ điều trị tâm lý gợi nhớ lại những hình ảnh đã xảy ra trong rừng.
Ban đầu, cô vẫn không thể nói được… chỉ im lặng nhớ lại những hình ảnh đáng sợ đã xảy ra, nhưng sau đó… khi trong não bộ của cô, truyền đến hình ảnh cơn ác mộng đêm qua. Người rơi xuống vực không phải cô, mà ngược lại… đó lại là Ngô Thượng Quang, anh chơi vơi giữa vực thẳm sâu không đáy.
Cô cố hết sức níu lấy tay của anh, giữ tay anh lại, nhưng phía sau lại có người nắm lấy cổ chân của cô kéo ra sau. Thượng Ngọc trượt tay để anh rơi xuống. Ở bên ngoài, cô hoảng hốt đến mức bật ngồi dậy… cô hét toáng lên gọi tên của anh: “Ngô Thượng Quang.”
Bác sĩ điều trị tâm lý cũng sửng sốt trước hành động của cô, trước giờ… ông điều trị tâm lý cho rất nhiều người, nhưng không có ai là tự ý thoát khỏi trạng thái hôn mê của ông, khi ông chưa đánh thức họ. Vẫn còn dư hẳn 15 phút trạng thái thôi miên.
Cô bàng hoàng tỉnh lại, mồ hôi đổ như thác chảy dọc xuống, cô ngồi trên băng ghế thở hổn hển.
Bác sĩ tò mò hỏi: “Cô đã nhìn thấy gì?”
“Không có gì… tôi không sao. Cảm ơn bác sĩ… tôi cần trở về phòng.” - Cô thất thần nói.
Thượng Quang bên ngoài chứng kiến hết mọi thứ, anh cũng vội nói với y tá: “Phiền chị nói với bác sĩ kết thúc điều trị tâm lý giúp em… đưa em ấy về phòng trước đã.”
Chị y tá cũng gật đầu, đi vào trong trao đổi với bác sĩ.
Sau đó cô được đưa về phòng.
…
Trong phòng bệnh của cô.
Anh ngồi bên mép giường, đưa cho một ly nước ấm, tò mò hỏi: “Em sao rồi? Em đã thấy gì, có thể nói cho anh biết được không?”
Cô cầm ly nước ấm trong tay, nhẹ nhàng nói: “Em không sao, em ổn rồi… Em nhìn thấy… em… em nhìn thấy anh rơi xuống vực. Đáng lẽ, người rơi xuống phải là em, chứ không phải là anh.”
“Vậy… anh tự ý tỉnh lại, và tự ý nói lại…là vì thấy anh gặp nguy hiểm sao?” - Anh áp tay lên gò má của cô, dịu dàng mân mê.
Thượng Ngọc tròn xoe mắt, gật đầu nhìn anh, cô nhỏ giọng nói: “Anh đừng lo lắng quá, em có thể tự điều trị tâm lý cho mình được. Em cũng từng học tâm lý học, nên em biết rõ em muốn gì, em cần gì. Những hình ảnh lúc ở trong rừng trúc, em không sợ. Em… em… hức… em chỉ sợ anh xảy ra chuyện thôi.”
“Trời ạ, ngốc quá đi. Anh lo cho em hơn đấy. Anh sẽ về nhà một chuyến, lần này… anh sẽ đi một mình, nên là thời gian này… em về nhà được không? Ở với ba mẹ, sẽ an toàn hơn, anh cũng yên tâm hơn.” - Anh trấn an cô.
“Anh sẽ về nhà sao? Có chuyện gì à? Sắp sinh nhật của mẹ anh rồi… hay là để em đi cùng anh nhé?” - Cô nghiêng đầu hỏi.
“Không, anh muốn về một mình. Anh sẽ quay lại, anh hứa đấy. Trước mắt, mấy hôm nữa em xuất viện, anh đưa em về nhà ba mẹ nhé. Ở đấy, ba mẹ sẽ chăm sóc em, em sẽ vui cười hồn nhiên, sống trong sự bao bọc của ba Thành mẹ Đào… được không em?”
Cô nhìn vào mắt của anh, biết rõ lần này anh về là thật sự có chuyện. Chỉ là… cô sợ anh đi rồi, lại không quay về nữa. Thượng Ngọc thở dài, cô gật đầu đồng ý với lời anh nói.
“Em biết rồi, hứa với em nhé. Anh đi rồi… sẽ quay về với em.” - Cô đưa tay cho anh móc vào.
Thượng Quang khẽ cười, anh móc tay hứa với cô.