Thượng Ngọc ngoan ngoãn ở trong phòng bệnh viện chờ Thượng Quang quay lại. Cô ngồi trên giường, co gối úp mặt vào, cố gắng quên đi những chuyện đã xảy ra lúc chiều ở trường.
Chu Thượng Ngọc vốn dĩ là một người rất mạnh mẽ, những chuyện như này không làm cô sợ. Chỉ là, khi bên cạnh anh… bất giác cô trở nên yếu đuối một cách lạ thường, như thể chỉ muốn để anh chở che cho cô cả đời mà thôi.
…
Đột nhiên cửa phòng bệnh mở ra, Thượng Ngọc tưởng đó là anh quay về, cô liền vui vẻ ngóc đầu lên nhìn, nhưng người đó không phải anh… mà là hắn ta.
Tên khốn lúc chiều đã tấn công cô ở trong trường, cô hốt hoảng đến xanh mặt, nhìn tay hắn cầm con dao sắc bén chậm rãi đi đến chỗ của cô.
“Tên khốn… rốt cuộc mày muốn cái gì?” - Cô hét lớn, hỏi hắn.
Cô vừa cất giọng, hắn liền nhào tới chỗ giường bệnh của cô, một lần nữa lại kề dao lên ngay cổ của Thượng Ngọc, hít lấy hít để mùi hương trên người của cô, giọng trầm khàn đặc mùi thuốc lá phả vào mặt của cô: “Xin chào, cô gái bé bỏng của tôi.”
“Anh muốn gì, mau bỏ tôi ra.” - Cô vùng vẫy, muốn thoát khỏi vòng tay của hắn.
“Dường như lần trước… tôi vẫn chưa giới thiệu tên của mình đúng không? Cô gái nhỏ xinh đẹp của tôi, dường như tôi đã yêu cô mất rồi.”
“Tên điên, anh tránh ra… tên biến thái, tôi không phải là của anh.”
“Ha, đáng yêu thật đó, mùi hương trên người của cô quyến rũ quá. Chu Thượng Ngọc, thật đáng thương làm sao. Sao cô lại đi quen tên Ngô Thượng Quang đó nhỉ? Nói tôi nghe, cô muốn sống hay muốn chết?” - Hắn nói, con dao kề sát vào cổ của cô.
“Nếu muốn giết thì giết, nếu muốn để tôi sống thì đừng bén mảng đến tìm tôi, tôi quen ai thì liên quan gì tới anh? Tôi vốn dĩ không quen biết anh, càng không gây thù gì với anh.” - Cô nghiêng người, cắn vào tay của hắn.
Thượng Ngọc ngồi bật dậy, gấp rút giật sợi dây chuyền nước ra, cô vội cong chân bỏ chạy, nhưng vẫn là hắn nhanh hơn cô. Nắm lấy của tay của cô, kéo cô đè Chu Thượng Ngọc vào vách tường.
“Lại muốn bỏ chạy sao? Tôi vẫn chưa giới thiệu bản thân mà.”
“Tôi không có nhu cầu nghe. Tên biến thái… mau thả tôi ra.” - Cô hét lớn.
“Suỵt! Lần tới, chúng ta sẽ còn gặp lại nhau đấy. Nhớ kỹ tên của tôi, Chước Lai Vãng… nhớ kỹ cái tên này, lần tới… cô sẽ thuộc về tôi.” - Hắn nói.
Thoáng chốc, mu bàn tay chỗ cắm truyền nước của cô chảy ra rất nhiều máu, Thượng Ngọc không còn sức mà ngã quỵ xuống mặt sàn. Trước mắt mọi thứ dần mờ và nhòe đi… khẽ chớp mắt một cái, chỉ còn nghe thấy tiếng của Thượng Quang gọi tên mà thôi.
“Thượng Ngọc, Chu Thượng Ngọc… em làm sao vậy, tỉnh dậy đi, Thượng Ngọc, em nghe anh nói không?” - Anh lo lắng lay người của cô dậy.
Hốt hoảng nhìn thấy bàn tay của cô chảy ra rất nhiều máu, anh không suy nghĩ nhiều, vội bế cô lên giường… đẩy cửa hét lớn gọi y tá đến giúp.
…
Sau một khoảng thời gian, được các y tá và bác sĩ kiểm tra sức khỏe và vết thương, cũng may không có gì quá nghiêm trọng, chỉ là mất máu nhiều dẫn đến ngất thôi. Bác sĩ quyết định không truyền nước nữa, đổi sang truyền máu cho cô lấy lại sức.
Anh đứng một góc, vừa hoảng vừa tức… anh gằn giọng hỏi: “Tại sao lại không có một ai đến phòng này kiểm tra? Rõ ràng đây là khu VIP, nếu không có thẻ sẽ không vào được. Rốt cuộc, bệnh viện của các người làm ăn như vậy sao?”
“Chúng tôi xin lỗi, chúng tôi sẽ xem lại camera và cho tăng cường an ninh hơn. Vì hiện tại, dãy VIP này chỉ có mỗi 2 phòng là có bệnh nhân thôi… nên hầu như…”
“Đừng có hầu như, đã là khu riêng biệt, tôi bỏ tiền vào cho người nhà của cô được nằm thoải mái và an toàn. Không phải đổi lại hai chữ hầu như… nếu không làm được, thì tôi đổi viện.” - Anh cắt ngang lời của bác sĩ nói, mất kiểm soát mà lớn tiếng với người của bệnh viện.
“Chúng tôi xin lỗi, chúng tôi sẽ cho người tăng cường canh gác dãy khu VIP này.” - Bác sĩ nói.
Anh đảo mắt xuống nhìn cô nằm trên giường hôn mê, nguôi giận đi đôi phần. Tạm thời vẫn sẽ tin tưởng nốt một lần, dù sao giờ cũng muộn rồi… muốn làm loạn cũng không được.
…
Đợi người của bệnh viện đi ra hết, anh chốt khóa cửa cẩn thận, kéo chăn ra xem mu bàn tay của cô, thấy đường ven của cô bị đâm chọt loạn xạ, càng khiến anh đau lòng hơn.
Thượng Quang thở dài, trong đầu hiện hàng ngàn thứ suy nghĩ khác nhau, không hiểu sao những chuyện xui rủi cứ xảy ra liên tiếp với Chu Thượng Ngọc.
…
Khoảng 12 giờ, đúng nửa đêm cô tỉnh dậy, mí mắt lần này nặng đến mức khó khăn lắm mới có thể mở to ra nhìn xung quanh. Cánh tay nặng và tê, khiến cô khó chịu cau mày.
Thượng Ngọc khẽ chống tay nâng cơ thể dạy một chút, nhìn thấy anh gục đầu nằm bên mép giường, cô khẽ đưa tay đặt lên đỉnh đầu của anh, biết rằng anh đã rất lo cho cô, dịu dàng xoa nhẹ như muốn an ủi anh.
Anh cảm nhận được hơi ấm từ cô, vội giật mình tỉnh dậy nhìn… lo lắng không ngớt mồm hỏi thăm: “Thượng Ngọc, em sao rồi… trong người em thấy sao rồi? Có đau ở đâu không? Đã có chuyện gì xảy ra vậy, nói anh biết đi… anh xin em, đừng làm bản thân bị thương nữa, anh đau lòng lắm.”
Giọng của anh nhỏ dần theo từng câu nói… Thượng Ngọc ngồi trên giường khẽ mỉm cười dịu nhẹ, cô muốn trấn an anh rằng cô thực sự ổn và không sao, chỉ là lúc nãy có hơi hoảng sợ một chút.
“Em không sao, lúc nãy… tên đó… không biết bằng cách nào lại lẻn vào đây được, em sợ lắm… nhưng mà khi nghe thấy giọng của anh, em đã ổn hơn nhiều rồi.” - Cô khẽ nó.
“Thượng Ngọc à, em có nghĩ… nhưng chuyện này là vì anh nên em mới bị như thế không? Anh không muốn em bị thương, nhưng anh thật sự không biết vì sao… những chuyện này lại xảy ra với em.” - Anh thở dài nói.
“Không phải tại anh mà, đừng nghĩ nhiều quá… nếu có vấn đề gì, em cũng chỉ mong, chúng ta cùng nhau vượt qua, chứ không phải bỏ cuộc. Anh từng nói, anh muốn yêu em cả một đời mà.”
“Haiz… em còn đói không? Anh mua đồ ăn cho em rồi, đem cả những thứ em cần dùng vào rồi đây.”
“Ưm ~ em cảm ơn, ảnh tháo túi truyền máu xuống giúp em với… em vào phòng vệ sinh thay đồ đã, em không thích mặc đồ bệnh viện.”
“Được được, em vào trong thay… anh đứng bên ngoài đợi, nếu cần anh làm gì thì nói nhé.”
“Vâng ạ.”
…
Sau khi thay đồ và thay tã vệ sinh xong, cô chậm rãi bước ra ngoài. Việc tới kì dâu rụng, làm lưng của cô rất đau và mỏi nhừ. Thượng Quang đỡ cô ngồi xuống ghế sofa trong phòng bệnh, lấy hộp cháo được hâm nóng sẵn ở bên ngoài ra, mở nắp đút cho cô ăn.
“Ngon không?”
“Ngon, nhưng mà không ngon bằng cháo anh nấu.” - Cô nũng nịu nói.
“Em ngoan, ăn nhiều vào một chút… khi nào em khỏe, được về nhà rồi anh nấu ăn cho.”
“Hì… anh ăn được không? Muốn ăn thịt của anh.”
“Ha, anh ăn ngấy lắm đó.”
“Em không chê, ngon mà.”
“Nào ngoan, há miệng ra anh đút.”
Khung cảnh trở nên bình yên và ấm áp hơn bao giờ hết, trong phòng cô cùng anh ngồi cười nói vui vẻ. Thượng Ngọc nhớ lại những chuyện lúc nãy, cô mơ hồ nhớ lại cái tên của hắn, kể cho anh nghe: “Chồng ơi, lúc nãy… hắn có tên của hắn cho em nghe.”
“Hửm? Hắn nói những gì… em ổn không? Nếu không thì đừng nhắc lại… khi nào em ổn hãy kể cho anh nghe.”
Cô khẽ lắc đầu, bình tĩnh nhớ lại từng sự việc, kể cho anh nghe: “Lúc chiều… khi hắn va phải em ở trường, trong hộp dụng cụ của hắn… tất cả đều có hình ký hiệu đầu con dê. Người hắn có mùi đặc trưng là thuốc lá, hôi lắm, mùi cũng rất nồng nữa. Giọng của hắn rất trầm và khàn, như kiểu hút thuốc nhiều quá í. Ngoài ra, hắn còn nói rằng… có người thuê hắn làm như vậy, hắn bảo là nếu em chết đi hắn sẽ được người thuê trả rất nhiều tiền, dường như không phải 1 mà là 2 người. Tên của hắn là… là… Chước Lai Vãng, hắn nói với em như thế.” - Cô híp mắt, cố nhớ ra mọi thứ để kể cho anh nghe.
“Anh biết rồi, anh sẽ tìm hiểu thử. Thượng Ngọc, nghe anh nói này… từ giờ, em phải bên cạnh anh đấy, nếu em đi học hoặc đến trường, đừng bao giờ đi một mình… đừng tách lẻ ra. Với lại sang tuần sau, em đi dã ngoại đúng chứ? Vậy anh sẽ đi cùng em, chí ít anh bên cạnh em, sẽ không ai dám làm hại đến em.”
Thượng Ngọc nhìn anh, thấy dáng vẻ lo lắng suy tư của anh, cô biết chuyện này không phải là đùa, hoàn toàn gật đầu nghe theo lời của anh.
Cô khẽ cong môi, hỏi: “Anh ăn gì chưa?”
“Anh ăn là được rồi, ăn em mới no.”
“Anh ăn chút gì đi, anh lo cho em mà không để ý đến bản thân gì hết.”
“Anh sẽ ăn mà, cho em ăn xong đã.”
…