[CAO H] Hẹn Em Một Đời Yêu Em

Chương 46

Trước Sau

break

Ngô Thượng Quang đưa Chu Thượng Ngọc vào bệnh viện, trong tình trạng cô hôn mê sâu, khắp người nóng ran. Máu ở cổ vẫn liên tục chảy ra rất nhiều. 

 

Cô được bác sĩ và y tá đẩy vào trong phòng cấp cứu để kiểm tra tình hình. Thượng Quang thì ở bên ngoài, anh đứng ngồi không yên, liên tục đi tới lui, luôn miệng không ngừng cầu xin cho Chu Thượng Ngọc không sao. 

 

 

Sau khoảng 1 tiếng, cuối cùng đèn trước cửa phòng cấp cứu cũng tắt. Bác sĩ đi ra bên ngoài, cởi bỏ khẩu trang hỏi: “Cậu là người nhà của bệnh nhân, đúng chứ?” 

 

“Đúng vậy… vợ tôi không sao chứ?” - Anh gấp gáp hỏi, lo lắng nghó nghiêng qua lại. 

 

“Không sao rồi, cậu yên tâm đi… Vết thương đã được khâu lại, cũng may vết cắt không quá sâu, chỉ còn 1mm nữa… không chừng đã không thể cứu được rồi. Tạm thời, bệnh nhân phải nằm lại bệnh viện để truyền dịch và theo dõi tình hình vài hôm. Do đang sốt xuất huyết, và cần theo dõi về bệnh cường giáp có sẵn.” - Bác sĩ nói. 

 

Anh mừng thầm trong lòng, vội vàng cúi đầu cảm ơn bác sĩ. 

 

Chị y tá từ trong đi ra ngoài, trên tay cầm theo giấy điền thông tin nhập viên, khẽ nói: “Phiền cậu điền thông tin nhập viện của bệnh nhân vào nhé, ra quầy thu ngân để đóng tiền.” 

 

“Cho em hỏi… điền thông tin này được lựa phòng nằm không? Em muốn vợ em nằm ở phòng riêng, không nằm chung.” 

 

“Dạ vâng, trong phiếu điền thông tin có mục chọn loại dịch vụ, dịch vụ thường thì là nằm chung với nhiều người. Còn dịch vụ loại VIP thì sẽ nằm phòng riêng, ở khu riêng biệt.” - Chị y tá giải thích, hướng dẫn cho anh điền. 

 

Thượng Quang cúi đầu chào chị y tá, anh ngồi ở một góc điền toàn bộ thông tin giấy tờ của cô, cái nào thiếu thì đợi cô tỉnh dậy mới có thể điền bổ sung. Anh đi đến quầy thu ngân, đóng một khoảng tiền lớn nhập viện cho cô. 

 

 

Ngay khi anh vừa đóng tiền xong, Chu Thượng Ngọc được y tá bệnh viện đẩy giường nằm tới khu riêng biệt của bệnh viện, nằm trên tầng 5. Chỉ có người nhà bệnh nhân, và một số y tá bác sĩ mới được phép lui tới. 

 

Bất kỳ ai muốn tới tầng 5, đều phải dùng thẻ do bệnh viện cung cấp, có mã số ID trên đó mới được đến. 

 

 

Anh đi vào trong phòng, nhìn thấy Chu Thượng Ngọc với sắc mặt nhợt nhạt, trong trạng thái hôn mê nằm trên giường, chậm rãi đi đến bên giường bệnh của cô. 

 

Thượng Quang không khỏi lo lắng cho cô, anh đưa nhẹ lòng bàn tay lên đặt lên gò má của cô, dịu dàng đảo mắt kiểm tra vết thương ở bên dưới cổ của cô, chỗ vết thương đã được bác sĩ khéo léo khâu lại và dán lên đó một miếng băng cá nhân màu trắng khá lớn, để che lại vết thương không được đẹp đó. 

 

Anh vội vàng lấy lại tinh thần, kéo chăn của cô lên cao một chút, chỉnh lại nhiệt độ trong phòng cho phù hợp với thể trạng của Thượng Ngọc. 

 

Trong đầu nghĩ: “Chắc phải về nhà một chuyến, nên đem những gì đến đây nhỉ? Có lẽ em ấy sẽ không thích mặc đồ bệnh viện đâu… đem một vài bộ đồ đến, gấu bông, gối ghiền của em ấy, còn cả chăn và cả bàn chải đánh răng nữa. Mình nghĩ mình nên ghi chú lại rồi về nhà lấy một lượt, phải nhanh lên mới được, nếu em ấy tỉnh lại không thấy mình đâu chắc sẽ hoảng lắm.” 

 

Thượng Quang nhanh chóng rời khỏi bệnh viện, anh lái xe trở về nhà, vội vàng thu dọn những thứ cần thiết mà cô sẽ cần khi ở bên trong bệnh viện, gom tất cả mọi thứ. Thiếu điều, anh Ngô Thượng Quang muốn bứng cái nhà lên để dọn vào bệnh viện. 

 

Lo lắng cho cô nhiều như thế, bản thân anh… mặc đúng một bộ đồ duy nhất vẫn còn dính máu của Thượng Ngọc trên người, về nhà… cũng chỉ lấy mỗi chiếc qυầи ɭóŧ mới và một bộ đồ mới để thay. Ngoài ra không còn đem theo thứ gì nữa. 

 

Trên đường quay trở lại bệnh viện, anh ghé ngang cửa hàng tiện lợi, có chút vội vàng đi vào bên trong, mua cho cô vài lốc sữa Milo và cả 4 túi bánh Karo mà cô thích ăn nữa. 

 

Anh đảo mắt nhìn khắp kệ trưng bày hàng hóa trong cửa hàng tiện lợi, dù không biết cô có ăn hết hay không, nhưng bất kỳ cái gì thấy ngon và hợp khẩu vị với cô, anh đều mua hết tất cả. 

 

Khi ra tính tiền, nhân viên làm thêm trong cửa hàng còn khá hoảng và sốc trước loạt hóa đơn thanh toán tiền sản phẩm của anh. 

 

 

Quay trở lại bệnh viện, cũng may là cô vẫn chưa tỉnh lại. 

 

Anh nhẹ nhàng đổi gối bệnh viện mà cô đang nằm thành gối ở nhà đầy quen thuộc, cả chăn cũng đổi giúp cô. Trong túi vật dụng anh đem đến, lấy từ trong túi ra một con thỏ bông mà anh mua cho cô từ bên Mỹ, vẫn chưa có dịp đưa cho cô, khi anh trở về. 

 

Thượng Quang nhấc nhẹ mép chiếc chăn quen thuộc lên, đặt thỏ bông vào bên trong nằm cùng với cô. Anh biết rõ, cô rất thích gấu bông, trong phòng ở nhà của cô… khắp nơi đều là gấu bông, cả bên dưới phòng khách ở ghế sofa cũng có gấu bông, kích thước cũng rất đa dạng. 

 

Anh sắp xếp mọi thứ ngăn nắp và gọn gàng, song sau đó mới để ý đến bản thân… anh cầm lấy bộ đồ đem từ nhà đến, đi vào trong phòng vệ sinh, rửa sơ người và thay một bộ đồ khác sạch sẽ, tránh làm Thượng Ngọc hoảng sau khi tỉnh dậy, thấy bộ dạng đầy máu me của anh.

 

 

Thấm thoát thời gian trôi qua. Thượng Ngọc vẫn hôn mê nằm trên giường từ chiều cho đến tận tối. 

 

Anh vẫn luôn túc trực bên cạnh cô, chưa từng rời đi dù chỉ là 1 giây. Cách vài phút, lại lấy khăn lau khắp người giúp cô, ngồi bên cạnh giường, luyên thuyên kể chuyện khi xưa. 

 

“Thượng Ngọc à, em biết không… lúc trước khi còn chơi game với em. Lúc đó, em chưa từng chơi quá 6 trận với anh, cứ chơi được vài ván em lại chạy đi làm chuyện khác. Toàn là anh đi tìm em về chơi với anh. Anh không biết nữa, nhưng lúc đó anh đã có ý định xóa và bỏ game rồi. Nhưng trớ trêu thay, anh lại gặp em lúc đó, em rất đặc biệt trong mắt của anh.” 

 

“Để anh nhớ xem, khoảng thời gian đó… trông em ghê gớm lắm kìa, có điều gì không hài lòng, liền xù lông lên mắng chửi lung tung. Nghĩ lại, lúc đó em hồn nhiên vô lo vô nghĩ thật, cảm giác… em cười rất nhiều, cười rất xinh. Chứ không phải như bây giờ, yêu anh rồi… em nghĩ nhiều, ít cười, suy tư nhiều hơn, có nhiều thứ phải lo hơn.” 

 

 

Ngón tay của cô đặt bên dưới giường khẽ cử động, mí mắt nặng trĩu chậm rãi nâng lên, mở ra từ từ. Ánh sáng chói từ ánh đèn trong phòng bệnh viện, đôi mắt mơ hồ mờ nhạt nhìn xung quanh phòng. 

 

Anh thấy cô tỉnh dậy, vội vàng đứng dậy nhấn nút gọi y tá khẩn cấp, đứng bên cạnh hỏi thăm tình trạng của cô: “ŧıểυ Ngọc, em tỉnh rồi sao? Có nghe anh nói gì không, thấy trong người như nào rồi?” 

 

Bên ngoài, chị y tá đẩy cửa đi vào trong kiểm tra tình hình. Thấy cô vừa tỉnh dậy, rút từ trong túi áo ra máy đo nhiệt độ, đo thân nhiệt cho cô. 

 

“38.7 độ. Vẫn còn sốt… em nên ăn chút gì đó rồi chị sẽ đem thuốc vào cho em nhé.” - Chị y tá dịu dàng nói. 

 

“Vâng, cảm ơn chị.” - Anh lịch sự trả lời. 

 

 

Anh đỡ cô ngồi dậy, để cô tựa lưng vào thành giường nằm, lo lắng hỏi: “Em thấy trong người như nào? Có đau hay khó chịu ở đâu không?” 

 

“Ưm ~ anh đưa em vào đây sao?” 

 

“Anh lo cho em lắm đó, anh đã gọi rất nhiều cuộc gọi… nhưng em không nghe máy, lúc anh đến… mọi chuyện đã xảy ra, đáng lẽ anh nên đến sớm hơn nữa.” - Anh ủ rũ, tự trách bản thân. 

 

Cô khẽ lắc đầu, thở dài nói: “Không phải lỗi của anh, đừng tự trách mình như thế. Là em mới đúng, đáng lẽ em nên nhận ra tên đó sớm hơn, em xin lỗi…” - Cô nhỏ giọng, nhận phần sai về bản thân. 

 

“Ngoan, đừng nghĩ nữa, em không sao là may rồi. Em ăn gì không? Anh đi mua gì đó cho em ăn nhé?” 

 

“Em… anh có về nhà không?” 

 

“Anh về lúc chiều rồi, đem rất nhiều thứ đến. Em xem, thỏ bông này… là quà của anh mua từ bên Mỹ về cho em, để trong vali đấy… đợi có dịp đặc biệt mới tặng cho em, vậy mà lại đưa cho em theo cách này.” 

 

Cô đảo mắt nhìn thỏ bông trắng bên cạnh, vui vẻ cầm thỏ bông lên ôm vào lòng, cô cười tít mắt: “Thỏ bông xinh quá, là quà của chồng mua cho em… hì hì, thỏ bông xinh xinh đáng yêu quá. Em cảm ơn ạ, em sẽ đặt tên cho thỏ bông này là Quang nhỏ.” 

 

“Ha, Quang nhỏ sao? Trông yêu nhỉ? Em ăn phở nhé, hay cháo? Anh chạy đi mua cho em, em còn phải uống thuốc đấy.” 

 

“Lúc chiều anh về nhà, có đem theo đồ dùng cho em không? Em nghĩ em cần thay đồ, vì em vẫn đang tới kì dâu rụng… người em mệt quá.” - Cô nũng nịu hỏi anh. 

 

“Anh có, anh không biết em cần gì, nên là cứ đem lung tung hết cả lên. Tất cả đều có trong túi này, em xem thử có thiếu gì không? Sẵn anh ra ngoài, anh mua giúp em.” - Anh nói, với tay lấy túi đồ đã chuẩn bị đưa cho cô kiểm tra. 

 

Chu Thượng Ngọc đầu tóc bù xù ngồi trên giường bệnh, cô lấy từng vật dụng bên trong túi ra kiểm tra. Hầu như, những thứ cô cần đều có bên trong, chỉ có điều… tã vệ sinh lại không có. 

 

Cô có chút ngượng, nhỏ giọng ngại ngùng nói với anh: “Anh… anh có thể đến cửa hàng tiện lợi, mua giúp em băng vệ sinh được không? Hoặc có thể về nhà, ở trong ngăn tủ kéo bên trong phòng tắm, có một túi tã vệ sinh của em bé ý… em cần thay ra.” 

 

“Hửm, vậy em muốn anh mua hay về nhà lấy?” 

 

Cô mím môi, hai mắt long lanh ngước nhìn anh, ngại đến mức ấp úng: “Nếu được… thì anh về nhà lấy giúp em với, em sợ dùng loại bên ngoài, tối sẽ tràn.” 

 

“Ừ, vậy anh về lấy cho em. Trời ạ, sao nhỏ giọng thế… ngại với anh sao? Mấy thứ này, cũng chỉ là chuyện bình thường thôi mà, nhu cầu sinh lý thôi… đừng ngại với anh, chí ít để anh biết, anh còn giúp em nữa chứ.” 

 

Thượng Quang nhìn cô với ánh mắt trìu mến, vội ôm cô vào lòng, xoa nhẹ tấm lưng nhỏ bé của cô. 

 

“Ngoan nhé, em ở yên trong phòng… đừng chạy lung tung ra bên ngoài. Anh về nhà lấy giúp em, mua đồ ăn cho em nữa.” 

 

“Em muốn ăn gà… em thèm gà rán… nhưng giờ chắc muộn rồi, anh mua gì có nước với dễ ăn là được. Anh vẫn chưa ăn đúng không? Mua nhiều một chút, ăn cùng với em.” - Cô nhìn anh, nắm lấy tay của anh lắc lư qua lại. 

 

“Ha, nhìn em ăn là anh no rồi. Vậy để anh đi dọc đường, xem có gì ngon rồi anh mua cho nhé?”

 

Cô khẽ gật đầu.

 

Trước khi rời đi, anh đưa cho cô chiếc điện thoại dự phòng thứ 2 của anh, đó là điện thoại phụ dùng để liên lạc với gia đình. Anh căn dặn cô cẩn thận: “Điện thoại của em hư rồi, chắc vẫn còn ở trường… anh nghĩ là Phương Thừa Vũ đang giữ, em tạm thời dùng điện thoại này của anh. Phải luôn giữ điện thoại trong tay đấy, anh gọi là phải nghe máy đấy, biết chưa?” 

 

Chu Thượng Ngọc tròn xoe mắt gật đầu lia lịa, cô dõng dạc trả lời: “Dạ, em biết rồi… tuân lệnh chồng yêu.” 

 

“Ngoan, ở yên trong phòng đấy.” 

 

Sau khi căn dặn cẩn thận, anh nhanh chóng rời đi. Xuống hầm gửi xe, lấy xe chạy về nhà lấy thêm tã vệ sinh cũng như một số vật dụng khác mà cô cần. 

 

Trên đường đi, hai mắt đảo láo liên, tìm kiếm món ăn ngon để mua cho cô. 

 

Chu Thượng Ngọc ở trong bệnh viện, trong đầu nhớ lại những sự việc đã diễn ra ở trường. Cô cầm điện thoại phụ của anh trong tay, thử gọi vào số điện thoại của mình, nhưng kết quả là khóa máy. Cũng phải thôi, nó đã bị hỏng nặng, và trong lúc hắn đang sửa điện thoại… đã bị cô phát hiện ra. 

 

Trong đầu của cô, luôn hiện hữu câu nói của hắn, khi hắn kề tai thì thầm nói với cô: << Cô quá xinh đẹp, trên người lại có mùi hương rất thơm, rất quyến rũ. Chết tiệt, tôi muốn chiếm lấy cô làm của riêng rồi. >>

 

Cô sợ hãi đến mức cả người đều co lại, ôm đầu không muốn nhớ lại cảnh tượng đáng sợ đó. 

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc