[CAO H] Hẹn Em Một Đời Yêu Em

Chương 48

Trước Sau

break

Chu Thượng Ngọc nằm trên giường, cô cuộn tròn người nằm trong lòng của anh. Vì là phòng VIP nên giường sẽ to hơn giường bệnh thông thường, và phòng cũng chỉ có một mình cô, mọi thứ đều rất riêng tư và khép kín. 

 

Cô chợt nhớ lại những khoảnh khắc tươi đẹp lúc anh mới từ Mỹ về, mọi thứ đẹp như một bức tranh vậy, cô biết và hiểu rõ vấn đề đang diễn ra. Chỉ mong… anh không buông tay cô, cùng cô giải quyết những vấn đề, chứ không phải bỏ mặc cô… rồi tự mình giải quyết vấn được. 

 

Thượng Ngọc nằm trong vòng tay của anh, cô nghĩ rất nhiều, nghĩ đến nát óc cũng không hiểu… vì sao tình yêu giữa cô và anh lại bị ngăn cách. Rõ ràng ông trời vì thương anh, vì muốn anh có một cuộc sống riêng, nên mới đem cô đến bên cạnh anh.

 

Vậy thì hà cớ gì lại mang đến những rắc rối này, phải chăng trong cuộc sống, ít nhất phải luôn có những vấn đề nan giải như vậy sao? Thượng Ngọc nghĩ đến nghệt mặt. 

 

Anh thấy cô đăm chiêu đắm chìm trong suy nghĩ riêng, anh tò mò hỏi: “Công chúa, em đang nghĩ gì đấy?” 

 

“Hửm? À… em chỉ nghĩ linh tinh vài chuyện thôi.” - Cô nhỏ giọng nói.

 

“Ngoan, em ngủ sớm đi. Đừng nghĩ linh tinh nữa, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Anh yêu em, nhất định sẽ bảo vệ em.” - Anh nói, dịu dàng vỗ nhẹ từng nhịp lên vai của cô, để ru cô vào giấc ngủ. 

 

“Em không biết nữa, chỉ là… nếu như ngày mai… tương lai, nếu có xảy ra chuyện gì, hứa với em… nói em biết, mình cùng nhau vượt qua cùng nhau được không anh? Em sợ, em sợ… ngày mai và cả tương lai nữa… khi thức dậy không còn thấy anh, em phải làm sao đây?” 

 

Thượng Ngọc run rẩy nói, thật lòng cô đã nghĩ rất nhiều về chuyện này. Cô hiểu rõ con người của Ngô Thượng Quang hơn ai hết, nếu có chuyện gì xảy ra, nguy hiểm đến tính mạng của cô, anh nhất định sẽ chọn cách buông tay cô, để Chu Thượng Ngọc không vì anh mà sống một cuộc sống đầy rẫy nguy hiểm rình rập. 

 

Ngô Thượng Quang rơi vào trầm tư vài giây, anh không biết nên trả lời như nào hết. Vì sau mọi chuyện xảy ra, cho đến tận bây giờ… dù vì gì đi chăng nữa, trong lòng đã hoàn toàn buông tay cô, không muốn cô dính líu đến cuộc đời của anh nữa. 

 

Thực chất, Thượng Quang cũng đã tò mò đoán ngờ ngợ ra người thuê tên đó đến để giết cô là ai rồi, chỉ là anh không chắc, cũng không có bằng chứng, càng không đủ tư cách nghi ngờ người đó. Dù gì, vẫn là người à anh kính trọng, cho dù có như thế nào, anh cũng đã thề với lòng, nếu có buông tay cô, thì nhất định cũng phải bảo vệ cô. 

 

Hẹn yêu cô một đời, một kiếp, hoặc trăm ngàn kiếp, chỉ cần Thượng Quang bảo vệ được cô, anh chấp nhận đánh đổi toàn bộ những thứ anh có. 

 

“Thượng Ngọc, em đừng nghĩ nhiều quá… anh hứa, hứa với em… cho dù có chuyện gì xảy ra, cũng sẽ bảo vệ, dù cho đó có là âm thầm đi chăng nữa.” 

 

Cô lắc đầu, hiểu những lời anh nói là có hàm ý, cô đánh vào ngực của anh, cau mày nói: “Em không muốn anh hứa sẽ bảo vệ cho em, em muốn anh hứa sẽ cùng em vượt qua chuyện này. Nếu anh không làm được, có ý định bỏ em… vậy em sẽ không ngủ đâu, em ngược đãi bản thân đấy.” 

 

“Trời ạ, haiz… Thượng Ngọc, em đừng bướng. Đừng lấy sức khỏe em ra dọa anh, em hiểu anh hơn ai hết mà đúng không? Anh là vì lo cho sức khỏe của em, muốn em hết bệnh hoàn toàn, muốn em sống khỏe mạnh. Sao em lại đi lấy sức khỏe của mình ra đánh cược chứ? Em ngốc thật đấy.” - Anh cau mày, không chấp nhận lời cô nói. 

 

“Em không quan tâm, nếu anh rời đi… em sẽ làm như thế.” 

 

Thấy cô bướng như vậy, anh cũng đành nghe theo lời cô, trước mắt… vẫn là phải xoa dịu tâm trạng và tinh thần của cô trước, chuyện tương lai… vẫn là sau này anh tự tìm cách giải quyết. Vốn dĩ, anh không muốn cô phải dính dáng vào chuyện này, vì cơ bản… anh yêu và thích sự hồn nhiên vô tư từ cô, cái mà sự tự do có ở cô, anh không có, anh ngưỡng mộ.

 

Vậy cho nên, dù có thế nào… anh vẫn phải bảo vệ sự tự do duy nhất mà anh có. 

 

Anh khẽ xoa nhẹ đỉnh đầu của cô, dịu dàng nói: “Đợi sau khi em đi dã ngoại về, làm dự án xong… anh dẫn em đi biển nhé? Em rất thích biển, anh cũng rất thích biển, nhưng đặc biệt phải là đi biển cùng em. Mình cùng đi biển ở một hòn đảo nào đó, tránh xa thế giới phức tạp ngoài kia nhé?” 

 

Cô tròn xoe mắt nhìn anh, trong bóng tối… tuy một bên mắt của cô bị cận, một bên bị loạn, nhưng sao lúc này cô lại nhìn rất rõ đôi mắt chứa nhiều suy tư của anh. Sâu thẳm trong lòng của anh, anh nghĩ gì cô điều biết… chỉ là, không muốn nói ra cũng không muốn làm bầu không khí trì thêm. 

 

Thượng Ngọc dịu dàng cười với anh, nụ cười rất sáng rất đẹp, mang nét ngây thơ hồn nhiên, nụ cười đó… làm anh nhớ đến tấm ảnh cô chụp lúc tốt nghiệp cấp 2, nụ cười lúc đó và bây giờ rất giống nhau, chỉ là một nét ngây thơ, một nét trưởng thành. 

 

“Lâu rồi em cũng không đi biển, thật sự rất nhớ biển. Nếu đi biển, cùng nhau ăn hải sản nè, đi dạo dưới biển lúc mặt trời lặn, và nằm ngủ bên cạnh nằm khi mặt trời ló dạng. Đêm đến, cùng ngắm nhìn sóng biển… hì, chết mất… em muốn đi biển quá.” - Cô thầm tưởng tượng, cười hì hì kể cho anh nghe những kế hoạch khi đi biển. 

 

“Ha, em thích thú đến vậy sao? Đáng lẽ… lúc anh mới về, phải dẫn em đi biển liền thì mới đúng nhỉ? Anh xin lỗi nhé, về rồi mà vẫn để em phải chịu nhiều thiệt thòi.” 

 

“Không sao mà, thiệt một chút… sau này anh bù đắp lại gấp đôi nhé? Hì hì… em là vì anh chịu thiệt thòi, chỉ cần sau này anh vì em mà thái sao trên trời cho em. Em cũng sẵn lòng tình nguyện.” 

 

“Ha ha, Chu Thượng Ngọc… ngủ đi, em lại mơ tưởng vĩ mô quá rồi đó.” 

 

“Hứ, đâu ai đánh thuế giấc mơ? Nếu đánh thuế, chắc em phải giàu cỡ tỷ phú mới có thể trả nổi thuế đó.”

 

Thoáng chốc, trong phòng chỉ còn lại tiếng cười vui đùa của đôi tình nhân trẻ. Không ai ngờ được, sau những chuyện đã trải qua… họ lại có thể mơ tưởng về một tương lai tươi đẹp như vậy. 

 

 

Hôm sau.

 

Chu Thượng Ngọc lọ mọ tỉnh dậy, cô vô thức nhìn xung quanh tìm Thượng Quang, không thấy anh đâu… lại tưởng  anh bỏ cô, loay hoay tìm điện thoại để gọi cho anh. 

 

Thì thấy Thượng Quang bước ra từ phòng vệ sinh, sáng nay anh dậy từ sớm… để các chị y tá vào kiểm tra thân nhiệt, và huyết áp với nhịp tim của cô. Thật may vì mọi thứ giờ đã ổn hơn hôm qua nhiều, sắc mặt của cô cũng ngủ cũng có chút hồng hào hơn. 

 

“Hửm? Em dậy rồi sao? Sao dậy sớm vậy, không ngủ thêm một chút sao?” - Anh chậm rãi đi đến chỗ của cô, trên tay cầm chiếc khăn nhỏ đã nhúng qua nước. 

 

“Em dậy mà không thấy anh đâu… em cứ tưởng anh lại bỏ em đi mất.”

 

“Ngốc thế, anh không đi đâu cả. Anh ở đây mà, ở với em.” 

 

Anh đi tới chỗ của cô, dùng khăn lau mặt giúp cô tỉnh táo hơn. Sáng hôm nay, sắc mặt của cô đã tốt hơn hôm qua nhiều, nhìn có sức sống hơn hẳn.

 

“Em đói.” - Cô chu môi nói, xoa cái bụng xẹp của mình. 

 

“Chị y tá vừa đem đồ ăn vào, anh nhìn sơ qua chắc là món nước… em đánh răng nhé? Xong rồi ra ngoài ăn.” 

 

Cô gật đầu nghe lời anh. Lúc sáng, chị y tá có vào kiểm tra và đã tháo kim tiêm truyền máu ra giúp cô, chỉ còn lại phần băng gạc quấn quanh tay cố định ống truyền máu thôi. 

 

Thượng Ngọc xuống giường, cô lấy một bộ đồ mới mà anh đem tới từ ngày hôm qua, cùng miếng tã vệ sinh và bàn chải đánh răng, sau đó chậm rãi đi vào trong làm vệ sinh cá nhân. 

 

Anh thì ở bên ngoài dọn dẹp lại chăn gối của cô một chút. 

 

 

Một lúc sau, Thượng Ngọc đi ra với bộ đồ thun màu hồng trong rất đáng yêu. Dáng người của cô khá nhỏ, nên mặc mấy bộ đồ ngủ ở nhà trông cứ như trẻ con. 

 

Cô nhún nhảy đi đến chỗ của anh, khẽ nhíu mày hỏi: “Sao chân em lâu lành nhỉ? Đi lại đau ghê á.” 

 

“Em ngồi xuống đi, em đi nhiều sẽ càng sưng và có lành hơn đó. Ăn xong anh xoa bóp chân cho.” - Anh cau mày, phân tích cho cô hiểu. 

 

Thượng Nghĩ nghĩ đi nghĩ lại, cô thấy bản thân ngồi nhiều hơn là đi mà. Đâu có đi lại nhiều đâu, cô chu môi lườm anh, đi đến mép giường ngoan ngoãn ngồi xuống. 

 

Anh đấy bàn ăn lại cho cô, trên bàn rất đầy đủ mọi thứ, bữa ăn sáng bệnh viện chuẩn bị, một hộp sữa, một bịch bánh, một hộp cam đã được cắt sẵn, và có sẵn thuốc và nước nữa. 

 

Cô ngơ mặt nhìn anh, lắc đầu nói: “Chà, Ngô Thượng Quang cũng biết chăm người bệnh quá ha… đầy đủ mọi thứ thế nhỉ? Chắc cũng chăm vài em rồi, nên mới có kinh nghiệm như này.” 

 

“Này! Nói xiên nói xỏ gì đó? Em là lần đầu anh chăm người bệnh đó, nghĩ linh tinh vớ vẩn là giỏi. Chỉ là em đi lại bất tiện, người thì ốm yếu… chuẩn bị những vật dụng cần thiết để sẵn là điều tất yếu thôi.” 

 

“Vậy á hả? Hì… trông ra dáng phết. Sau này anh mà làm bố… chắc sẽ tuyệt lắm ha.” 

 

“Ha, sinh cho anh con gái… thì em sẽ thấy dáng vẻ đó. Còn nếu là con trai, vậy thì chịu… tự sinh tự diệt nhé.” 

 

“Này! Con anh đó, nói gì vậy.” - Cô cau mày, phồng má mắng anh. 

 

“Anh thích con gái, vì con gái sẽ rất bám bố, nếu sinh con gái… nó mà giống em, chắc cả ngày anh sẽ bế nó đem đi khoe mất. Còn nếu là con trai thì… hừm… kệ đi, anh chịu đấy.” - Anh nói, cười khà khà đùa với cô. 

 

“Nếu sau này em có con, thì em mong là một trai một gái. Nếu sinh con gái thì đứa đó là đứa đầu và cũng là đứa cuối, còn nếu đứa đầu là con trai… thì nhất định phải sinh thêm một đứa con gái. Phải cho thằng nhóc đó có em gái, sinh ra đã là công chúa nhỏ trong nhỏ, vừa được bố cưng vừa được anh trai chiều. Hoàn toàn giống với mong ước của em.” - Cô nói, thầm vui mừng trong lòng. 

 

“Được, vậy thì phấn đấu đi… một ngày làm tầm chục lần là có con thôi. Ha, tưởng tượng sau này trong nhà, có một đứa con gái y đúc em. Cười giống em, tính cách giống em, mặt giống em, nói nhiều giống em, chắc yêu chết.” 

 

“Thế sau này trong nhà cũng phải có một thằng con trai, bản sao chép từ anh. Mặt thì cau có, ít nói, khó tính khó ở, cười thì đẹp trai, mà giận thì mặt như cái mâm. Chết mất, thằng nhóc đó… chắc yêu lắm.” 

 

Cô và anh nói những tưởng tượng trong tương lai, cả hai vừa ngồi nói vừa cười đùa một cách vu vẻ, như thể không có những chuyện xấu xảy ra.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc